Top 3 víp 1 chuyển nhà hà nội uy tín nhât hà nội

Discussion in 'Dịch vụ nhà đất' started by phuong7, Nov 9, 2018.

  1. phuong7 Active Member

    Loading...
    Top 3 víp 1 chuyển nhà hà nội uy tín nhât hà nội
    Bạn cần chuyển nhà tại hà nội, bạn hãy trọn một trong ba đơn vị uy tín nhất , mà chúng tối giởi thiểu để bạn được lựa trọn, đơn vị làm chuyên nghiệp nhất
    [IMG]
    chuyển nhà thành hưng 1
    Bạn cần chuyển nhà tại hà nội, bạn hãy trọn một trong ba đơn vị uy tín nhất , mà chúng tối giởi thiểu để bạn được lựa trọn, đơn vị làm chuyên nghiệp nhất mà gia đình, hay các công ty cần đề cập chuyển nhà nhà, văn pòng, quý khác lưu ý là chỉ có các đơn vị này làm lâu năm mấy có kinh nghiệm vận chuyển bốc xếp đóng gói chuyên nghiệp

    Công ty Tập Đoàn Thành HưngCông ty tập đoàn chuyển nhà thành hưng làm đơn vị nổi tiếng nhất và làm úy tín nhất, và có nhiều năm kinh nghiệm trong lĩnh vực chuyển nhà, văn phòng, kho bai, giao nhận hàng hóa cho các đơn vị nhiều nơi,
    Có địa chỉ: 109 nguyễn văn cừ, long biên, hà nội

    Công ty CP kiến vàng
    Kiến vàng là đơn vị được nhiều người biết đến với lĩnh vực chuyển nhà trọn gói, chuyển văn Phòng trọn gói, trong nhiều năm qua kiến vàng đã đóng góp cho người dân tp. Hà nội những công việc nhân gọn an toàn nhất, luôn làm đơn vị được lựa trọn nhiều nhất
    Có địa chỉ: lac trung, hai bà trưng hà nội
    [IMG]

    3 công ty tnhh xây dưng vận tải bảo tín
    Khi bạn chuyển nhà bạn hãy gọi cho công ty bảo tín là 1 trong 3 đơn vị này chuyên làm về chuyển nhà, văn phòng, chuyên nghiệp có đội ngũ công nhân nhiệt tình, làm rất cẩn thận.
    Có địa chỉ: số 03, ngách 1, ngõ Đình 3, Xã Nam Hồng,huyện Đông Anh, TP.Hà Nội

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  2. taxitai82 Active Member

    Loading...
    chuyển nhà thành hưng Đồng thời yêu cầu Sở Tư pháp Bình Thuận “nghiêm túc rút kinh nghiệm”, phải phối hợp với các ngành chức năng rà soát các quy định về đấu giá để thực hiện đúng pháp luật, bảo đảm an ninh trật tự trong quá trình niêm yết các phiên đấu giá.Như Thanh Niên đã phản ánh, ngày 5.10, Trung tâm dịch vụ đấu giá tài sản (thuộc Sở Tư pháp Bình Thuận) tổ chức đấu giá 8 lô đất thổ cư thuộc khu dân cư Đông Xuân An (P.Phú Thủy, TP.Phan Thiết).Phiên đấu giá có hàng trăm người tham gia, đặc biệt có cả băng nhóm "xã hội đen" từ phía bắc lọt vào, gây náo loạn, khống chế những người tham gia đấu giá.Nguyên nhân là giá khởi điểm của các lô đất trên thấp hơn nhiều so với giá thị trường, dẫn đến có trường hợp hàng trăm người giành nhau đấu một lô đất, trong đó có cả cò mồi, "xã hội đen" đến từ Hải Phòng, Hà Nội...taxi tải thành hưng

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  3. long63450 Active Member

    Loading...
    chuyển nhà thành hưng Như báo Dân trí đã viết, chị Hằng quê ở xã Hương Thủy, huyện Hương Khê. Năm 2017, chị kết hôn với anh Trần Văn Thân (SN 1992, trú tại xã Hòa Hải, huyện Hương Khê).

    Hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ như được nhân lên khi chị Hằng mang thai.

    Thế nhưng niềm hạnh phúc ấy chẳng tày gang, khi bé Mai Phương sinh ra chỉ nặng 1,5kg và phải nằm trong lồng kính gần 1 tháng trời.

    Và từ đây là liên tiếp những tin “trời giáng” cứ ập đến với đôi vợ chồng trẻ, với cháu bé.

    11 tháng tuổi, bé Mai Phương chỉ mới nặng 4kg. Cơ thể bé còi cọc và hết sức yếu ớt. Nguy hiểm hơn là tính mạng bé đang bị đe dọa từng ngày bởi 5 căn bệnh quái ác: thiểu sản thể trai, hở van tim ba lá, hẹp van động mạch phổi, hở hàm ếch và tắc tuyến lệ cứ ngày đêm hành hạ bé.

    “Lúc nằm lồng kính thì cháu bị xuất huyết não. Sau đó, các bác sĩ cho đi siêu âm thì phát hiện cháu bị thiểu sản thể trai. Tiếp tục kiểm tra thì bé lại bị hở van tim ba lá, hẹp van động mạch phổi, hở hàm ếch và tắc tuyến lệ”, người mẹ trẻ như ngất lịm khi kể về những căn bệnh quái ác mà đứa con gái bé nhỏ của mình đang gánh chịu.

    Trong suốt quá trình nói về hoàn cảnh gia đình, về đứa con gái tội nghiệp của mình, chị Hằng không khi nào ngừng khóc. Chị Hằng ao ước rằng, chị có thể gánh chịu hết những bệnh tật cho đứa con bé nhỏ tội nghiệp của mình.

    Nhưng đó là điều không thể được. Và điều làm cho đôi vợ chồng trẻ ấy càng thêm dằn vặt, đau đớn là chứng kiến cảnh đứa con của mình vật lộn, đau đớn với bệnh tật mà bất lực.

    Là người chồng, trụ cột trong gia đình nhưng anh Trần Văn Thân cũng chỉ biết “đứng nhìn”. Bởi vào năm 2011, trong lúc lao động anh gặp tai nạn khiến anh mất sức đến 69%. Từ đó anh không còn làm được những việc nặng nữa mặc dù anh cũng chỉ mới ở độ tuổi 26.

    Suốt thời gian điều trị cho bé Mai Phương ở các bệnh viện ở Hà Nội thì bao nhiêu tài sản trong nhà cũng theo đó mà ra đi.

    Sau một thời gian cầm cự thì đôi vợ chồng trẻ đã khánh kiệt, bất lực vì chẳng biết xoay xở đâu ra tiền để tiếp tục đi tìm sự sống cho con.

    Sau khi hoàn cảnh bé Mai Phương được đăng tải trên báo Dân trí đã nhận được nhiều sự chia sẻ, giúp đỡ của các nhà hảo tâm, bạn đọc.

    Tuần 4 tháng 9 và Tuần 1+2 tháng 10 năm 2018, thông qua Quỹ Nhân ái của báo Dân trí, các nhà hảo tâm, bạn đọc đã quyên góp được số tiền là 103,450,000 đồng (trong đó tuần 4 tháng 9: 22,320,000 đồng; tuần 1 tháng 10: 74,640,000 đồng và tuần 2 tháng 10: 6,490,000 đồng).

    Ngày 31/10, PV Dân trí cùng chính quyền địa phương đã tới thăm và trao toàn bộ số tiền trên cho gia đình bé Mai Phương.

    Chị Lê Thị Hằng, mẹ của bé Mai Phương đã bật khóc trước những tình cảm, tấm lòng của các nhà hảo tâm, bạn đọc báo Dân trí.

    “Giờ thì em đã có tiền để đưa con đi viện rồi. Em chỉ biết ghi lòng tạc dạ những tấm lòng của các nhà hảo tâm, bạn đọc và báo Dân trí đã luôn đồng hành, tiếp thêm sức mạnh, hy vong cho gia đình em cũng như các mảnh đời bất hạnh khác”, chị Hằng nghẹn ngào. taxi tải thành hưng

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  4. long63450 Active Member

    Loading...
    chuyển nhà thành hưng Như báo Dân trí đã viết, chị Hằng quê ở xã Hương Thủy, huyện Hương Khê. Năm 2017, chị kết hôn với anh Trần Văn Thân (SN 1992, trú tại xã Hòa Hải, huyện Hương Khê).

    Hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ như được nhân lên khi chị Hằng mang thai.

    Thế nhưng niềm hạnh phúc ấy chẳng tày gang, khi bé Mai Phương sinh ra chỉ nặng 1,5kg và phải nằm trong lồng kính gần 1 tháng trời.

    Và từ đây là liên tiếp những tin “trời giáng” cứ ập đến với đôi vợ chồng trẻ, với cháu bé.

    11 tháng tuổi, bé Mai Phương chỉ mới nặng 4kg. Cơ thể bé còi cọc và hết sức yếu ớt. Nguy hiểm hơn là tính mạng bé đang bị đe dọa từng ngày bởi 5 căn bệnh quái ác: thiểu sản thể trai, hở van tim ba lá, hẹp van động mạch phổi, hở hàm ếch và tắc tuyến lệ cứ ngày đêm hành hạ bé.

    “Lúc nằm lồng kính thì cháu bị xuất huyết não. Sau đó, các bác sĩ cho đi siêu âm thì phát hiện cháu bị thiểu sản thể trai. Tiếp tục kiểm tra thì bé lại bị hở van tim ba lá, hẹp van động mạch phổi, hở hàm ếch và tắc tuyến lệ”, người mẹ trẻ như ngất lịm khi kể về những căn bệnh quái ác mà đứa con gái bé nhỏ của mình đang gánh chịu.

    Trong suốt quá trình nói về hoàn cảnh gia đình, về đứa con gái tội nghiệp của mình, chị Hằng không khi nào ngừng khóc. Chị Hằng ao ước rằng, chị có thể gánh chịu hết những bệnh tật cho đứa con bé nhỏ tội nghiệp của mình.

    Nhưng đó là điều không thể được. Và điều làm cho đôi vợ chồng trẻ ấy càng thêm dằn vặt, đau đớn là chứng kiến cảnh đứa con của mình vật lộn, đau đớn với bệnh tật mà bất lực.

    Là người chồng, trụ cột trong gia đình nhưng anh Trần Văn Thân cũng chỉ biết “đứng nhìn”. Bởi vào năm 2011, trong lúc lao động anh gặp tai nạn khiến anh mất sức đến 69%. Từ đó anh không còn làm được những việc nặng nữa mặc dù anh cũng chỉ mới ở độ tuổi 26.

    Suốt thời gian điều trị cho bé Mai Phương ở các bệnh viện ở Hà Nội thì bao nhiêu tài sản trong nhà cũng theo đó mà ra đi.

    Sau một thời gian cầm cự thì đôi vợ chồng trẻ đã khánh kiệt, bất lực vì chẳng biết xoay xở đâu ra tiền để tiếp tục đi tìm sự sống cho con.

    Sau khi hoàn cảnh bé Mai Phương được đăng tải trên báo Dân trí đã nhận được nhiều sự chia sẻ, giúp đỡ của các nhà hảo tâm, bạn đọc.

    Tuần 4 tháng 9 và Tuần 1+2 tháng 10 năm 2018, thông qua Quỹ Nhân ái của báo Dân trí, các nhà hảo tâm, bạn đọc đã quyên góp được số tiền là 103,450,000 đồng (trong đó tuần 4 tháng 9: 22,320,000 đồng; tuần 1 tháng 10: 74,640,000 đồng và tuần 2 tháng 10: 6,490,000 đồng).

    Ngày 31/10, PV Dân trí cùng chính quyền địa phương đã tới thăm và trao toàn bộ số tiền trên cho gia đình bé Mai Phương.

    Chị Lê Thị Hằng, mẹ của bé Mai Phương đã bật khóc trước những tình cảm, tấm lòng của các nhà hảo tâm, bạn đọc báo Dân trí.

    “Giờ thì em đã có tiền để đưa con đi viện rồi. Em chỉ biết ghi lòng tạc dạ những tấm lòng của các nhà hảo tâm, bạn đọc và báo Dân trí đã luôn đồng hành, tiếp thêm sức mạnh, hy vong cho gia đình em cũng như các mảnh đời bất hạnh khác”, chị Hằng nghẹn ngào. taxi tải thành hưng

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  5. taxitai82 Active Member

    Loading...
    chuyển nhà thành hưng Mùa đông của Hà Nội vẫn là một mùa đông lạnh với Lệ Thủy. Đứa bé đã quá lớn và bác sĩ khuyên cô không nên bỏ nó. Cô chỉ biết khóc. Cứ như gánh nặng thanh xuân để lại, cô nên làm gì lúc này, với đứa bé và với tương lai của chính mình?

    Gia Khải xếp lại vài thứ cho căn phòng tân hôn. Anh phát hiện ra cuốn sổ cũ bị giấu ở giữa khe của giá sách. Anh mở nó ra và đọc.

    “Đến giờ mình vẫn chưa tin được rằng mình đã có thai, mình đúng là một đứa tệ hại, cả ngàn lần muốn bỏ mà cuối cùng lại chẳng đủ can đảm để bỏ đứa bé.

    Gọi tạm con là Min, mẹ sẽ nói chuyện với con bằng những suy nghĩ viết ra trên giấy...cho đến ngày mẹ đủ can đảm để đón nhận con như một điều tuyệt vời của cuộc đời.

    Min được một tháng mẹ phát hiện ra cha con đã đính hôn từ rất lâu rồi. Giá mẹ không chạm vào chiếc laptop đầy kỉ niệm của họ, thì có lẽ, mẹ vẫn có thêm một chút thời gian hạnh phúc nữa bên cạnh cha của con mà không phải bận lòng lo sợ rằng một ngày nào đó, khi cô ấy trở về, mẹ và cha con sẽ trở thành người dưng một cách đột ngột.

    Có lẽ cha con yêu cô ấy rất nhiều Min ạ, mẹ chưa từng nhận được một nụ cười rạng rỡ đến vậy từ cha con, nhưng cô ấy có tất cả. Ngày đầu bước vào căn phòng này, mẹ rất ngạc nhiên vì tủ quần áo có quá nhiều bộ đồ sang trọng còn chưa giật mác. Hóa ra là cha con đã mua để đợi cô ấy về mặc chúng. Thật tệ hại làm sao khi mẹ đã thử hết chúng trong hạnh phúc. Cuối cùng, ngay cả những món đồ nhỏ nhất cũng không thuộc về mẹ.

    Chiếc nịt bụng này có lẽ khiến con đau nhiều lắm, mẹ xin lỗi nhưng có những chuyện chỉ mình mẹ biết thì tốt hơn, mẹ không muốn dùng con làm công cụ để trói buộc cha con, mẹ xin lỗi nhưng con chịu đựng thêm vài ngày nữa nhé, dù sao mẹ cũng sắp phải rời nơi này …”

    Khải phóng xe tới căn nhà mà anh mua cho Lệ Thủy. Đèn vẫn còn sáng. Anh lấy điện thoại gửi đi cho cô một dòng tin nhắn.

    “Em ra ngoài cổng đi, anh muốn gặp em một lát.”

    Không gian lặng im, không có hồi âm nào từ chiếc điện thoại. Anh vẫn ngồi im trong xe, anh không muốn quay trở về khi chưa gặp được cô.

    Lệ Thủy tỉnh giấc, cô mở mắt với điện thoại. Hai tiếng trước tin nhắn của anh gửi đến. Cô bật dậy, mặc chút đồ rồi ra ngoài. Thật may, anh vẫn ở đây - cô thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy chiếc Mẹc trắng quen thuộc đỗ ngay trước cổng. Cô mở cửa xe, ngồi cùng hàng ghế với anh.

    Gia Khải nhìn cô rất cẩn thận, ánh nhìn ấy khiến cô không quen, vì trước đó cô chưa từng nhận được một ánh nhìn như vậy.

    Anh chạm vào chiếc váy xòe rộng của cô. Cô vội đẩy tay anh ra:

    - Anh định làm gì vậy. Hôm nay là ngày dạm ngõ của anh với cô ấy mà, sao anh lại ở đây?

    Phải, dù rời xa anh, bận rộn hơn khi phải kiếm việc làm để có thêm chút tiền trước khi nằm ổ, nhưng những ngày qua, cô chưa hề bỏ qua bất kỳ một thông tin gì về anh. Cô vẫn hay lẻn vào Facebook của anh những lúc đêm muộn không ngủ được, đọc rất kỹ những dòng tin nhắn mà Tuệ Minh gửi cho anh.

    Gia Khải bỏ qua hết những câu nói của Lệ Thủy. Anh khẽ kéo chiếc váy xoè của cô lên.. từ từ... chậm rãi...một dải vải đen siết chặt quanh bụng của cô ấy và có thêm một chút máu đang dần chảy xuống đùi cô.

    - Đứa bé này là con của anh sao?

    - Đứa bé nào vậy, chỉ là em không muốn cho anh thấy bộ dạng phát tướng vì béo của mình thôi mà.

    Lệ Thủy lảng tránh câu hỏi của anh. Cô biết anh sẽ không tin những lời cô đang nói, nhưng thừa nhận thì chắc chắn cô sẽ không nói với anh.

    - Sao không nói cho anh biết.

    - Nói cho anh biết ư. Anh liệu có chịu rời bỏ cô ấy và chấp nhận em. Phải là con của anh, nhưng em cũng đã cố gắng hết sức rồi, em biết làm gì được cơ chứ. Em đã từng muốn bỏ nó, nó không nên đến bên em vào lúc này. Đến cuối cùng anh vẫn là chồng của người khác, chỉ có đứa bé này thuộc về em. Anh về làm đám cưới cùng cô ấy đi. Đám cưới ấy không thể thiếu chú rể được.

    - Còn con của em có thể thiếu cha, ý em là vậy sao, ít nhất em cũng phải nói cho anh biết chứ…

    - Vậy giờ anh biết rồi anh làm gì để bù đắp đây. Sao anh có thể trách móc em vì không nói cho biết trong khi bản thân anh thì chưa từng một lần đón nhận em đúng nghĩa. Anh quá yêu cô ấy, anh quá ích kỷ với em. Anh cư xử như thể anh cũng có tình cảm với em mà hóa ra mãi sau em mới biết vì anh từng tổn thương khi cô ấy rời đi nên anh mới dành hết những sự quan tâm đó cho em.

    Anh luôn nghĩ em là cô ấy, nhưng không, mãi mãi không phải, em sao có thể là người phụ nữ anh yêu. Anh về đi, về làm đám cưới cùng cô ấy, sống cho tốt vào, đừng tìm em nữa, em không cần anh phải có trách nhiệm.

    - Em không cần gì từ anh?

    - À, có đấy, cho em thêm tiền đi em cần tiền để mua thêm chút đồ cho đứa bé. Em sắp tiêu hết khoản tiền tiết kiệm mà ngày trước anh cho rồi.

    - Em vẫn chỉ là đồ đàn bà thèm khát những thứ không thuộc về mình.

    - Phải rồi, em là như vậy, anh thật tức cười quá. Anh mong chờ gì ở em chứ.

    - Anh cũng không biết mình mong chờ gì từ em mà đến đây…

    Đêm đông ấy, trời đột ngột mưa giao mùa. Cô ngã xuống giữa những dòng nước xối xả. Máu cứ thế tứa ra pha lẫn vào nước mà tan ra. Gia Khải thấy cô ngã, nhưng anh vẫn như mọi khi, không hề bước đến và nâng cô dậy. Lệ Thủy quá mạnh mẽ. Nếu lúc ấy cô nói rằng muốn giữ anh, có lẽ, anh sẽ ở lại cùng cô.
    ***
    Mùi không gian của bệnh viện không khó để nhận ra. Và trong bầu không khí xám xịt ấy, người đàn ông cũ, anh ta vẫn nắm chặt tay cô như ngày xưa đã từng.

    - Em tỉnh rồi sao, đừng cử động mạnh quá, em đang bị suy nhược cơ thể.

    - Em ở đây bao lâu rồi anh.

    - Hai ngày. Em hôn mê hai ngày rồi. Thật may vì em đã tỉnh lại. Từ nay đừng lo nghĩ nữa, em phải sống vì đứa bé.

    Cô không nói gì lẳng lặng nhắm mắt lại. Ít ra cũng có người luôn mong cô sống thật tốt. Ít ra thì cô cũng không phải là đứa trẻ cô đơn. Mấy ngày sau cô dần hồi phục. Khuôn mặt cũng bớt hơn những phiền muội mỗi ngày.

    - Anh không đi làm sao, lúc nào em mở mắt cũng thấy anh bên cạnh. - Cô khẽ hỏi Vũ khi thấy anh loay hoay sắp cháo ra bát.

    - Ừm có chứ em. Đợi em ăn xong rồi anh đi.

    - Anh vẫn tốt với em quá.

    - Em định làm gì với đứa bé.

    - Em sẽ sinh nó ra, và trở thành một người mẹ tốt. taxi tải thành hưng

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  6. taxitai82 Active Member

    Loading...
    chuyển nhà thành hưng Mùa đông của Hà Nội vẫn là một mùa đông lạnh với Lệ Thủy. Đứa bé đã quá lớn và bác sĩ khuyên cô không nên bỏ nó. Cô chỉ biết khóc. Cứ như gánh nặng thanh xuân để lại, cô nên làm gì lúc này, với đứa bé và với tương lai của chính mình?

    Gia Khải xếp lại vài thứ cho căn phòng tân hôn. Anh phát hiện ra cuốn sổ cũ bị giấu ở giữa khe của giá sách. Anh mở nó ra và đọc.

    “Đến giờ mình vẫn chưa tin được rằng mình đã có thai, mình đúng là một đứa tệ hại, cả ngàn lần muốn bỏ mà cuối cùng lại chẳng đủ can đảm để bỏ đứa bé.

    Gọi tạm con là Min, mẹ sẽ nói chuyện với con bằng những suy nghĩ viết ra trên giấy...cho đến ngày mẹ đủ can đảm để đón nhận con như một điều tuyệt vời của cuộc đời.

    Min được một tháng mẹ phát hiện ra cha con đã đính hôn từ rất lâu rồi. Giá mẹ không chạm vào chiếc laptop đầy kỉ niệm của họ, thì có lẽ, mẹ vẫn có thêm một chút thời gian hạnh phúc nữa bên cạnh cha của con mà không phải bận lòng lo sợ rằng một ngày nào đó, khi cô ấy trở về, mẹ và cha con sẽ trở thành người dưng một cách đột ngột.

    Có lẽ cha con yêu cô ấy rất nhiều Min ạ, mẹ chưa từng nhận được một nụ cười rạng rỡ đến vậy từ cha con, nhưng cô ấy có tất cả. Ngày đầu bước vào căn phòng này, mẹ rất ngạc nhiên vì tủ quần áo có quá nhiều bộ đồ sang trọng còn chưa giật mác. Hóa ra là cha con đã mua để đợi cô ấy về mặc chúng. Thật tệ hại làm sao khi mẹ đã thử hết chúng trong hạnh phúc. Cuối cùng, ngay cả những món đồ nhỏ nhất cũng không thuộc về mẹ.

    Chiếc nịt bụng này có lẽ khiến con đau nhiều lắm, mẹ xin lỗi nhưng có những chuyện chỉ mình mẹ biết thì tốt hơn, mẹ không muốn dùng con làm công cụ để trói buộc cha con, mẹ xin lỗi nhưng con chịu đựng thêm vài ngày nữa nhé, dù sao mẹ cũng sắp phải rời nơi này …”

    Khải phóng xe tới căn nhà mà anh mua cho Lệ Thủy. Đèn vẫn còn sáng. Anh lấy điện thoại gửi đi cho cô một dòng tin nhắn.

    “Em ra ngoài cổng đi, anh muốn gặp em một lát.”

    Không gian lặng im, không có hồi âm nào từ chiếc điện thoại. Anh vẫn ngồi im trong xe, anh không muốn quay trở về khi chưa gặp được cô.

    Lệ Thủy tỉnh giấc, cô mở mắt với điện thoại. Hai tiếng trước tin nhắn của anh gửi đến. Cô bật dậy, mặc chút đồ rồi ra ngoài. Thật may, anh vẫn ở đây - cô thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy chiếc Mẹc trắng quen thuộc đỗ ngay trước cổng. Cô mở cửa xe, ngồi cùng hàng ghế với anh.

    Gia Khải nhìn cô rất cẩn thận, ánh nhìn ấy khiến cô không quen, vì trước đó cô chưa từng nhận được một ánh nhìn như vậy.

    Anh chạm vào chiếc váy xòe rộng của cô. Cô vội đẩy tay anh ra:

    - Anh định làm gì vậy. Hôm nay là ngày dạm ngõ của anh với cô ấy mà, sao anh lại ở đây?

    Phải, dù rời xa anh, bận rộn hơn khi phải kiếm việc làm để có thêm chút tiền trước khi nằm ổ, nhưng những ngày qua, cô chưa hề bỏ qua bất kỳ một thông tin gì về anh. Cô vẫn hay lẻn vào Facebook của anh những lúc đêm muộn không ngủ được, đọc rất kỹ những dòng tin nhắn mà Tuệ Minh gửi cho anh.

    Gia Khải bỏ qua hết những câu nói của Lệ Thủy. Anh khẽ kéo chiếc váy xoè của cô lên.. từ từ... chậm rãi...một dải vải đen siết chặt quanh bụng của cô ấy và có thêm một chút máu đang dần chảy xuống đùi cô.

    - Đứa bé này là con của anh sao?

    - Đứa bé nào vậy, chỉ là em không muốn cho anh thấy bộ dạng phát tướng vì béo của mình thôi mà.

    Lệ Thủy lảng tránh câu hỏi của anh. Cô biết anh sẽ không tin những lời cô đang nói, nhưng thừa nhận thì chắc chắn cô sẽ không nói với anh.

    - Sao không nói cho anh biết.

    - Nói cho anh biết ư. Anh liệu có chịu rời bỏ cô ấy và chấp nhận em. Phải là con của anh, nhưng em cũng đã cố gắng hết sức rồi, em biết làm gì được cơ chứ. Em đã từng muốn bỏ nó, nó không nên đến bên em vào lúc này. Đến cuối cùng anh vẫn là chồng của người khác, chỉ có đứa bé này thuộc về em. Anh về làm đám cưới cùng cô ấy đi. Đám cưới ấy không thể thiếu chú rể được.

    - Còn con của em có thể thiếu cha, ý em là vậy sao, ít nhất em cũng phải nói cho anh biết chứ…

    - Vậy giờ anh biết rồi anh làm gì để bù đắp đây. Sao anh có thể trách móc em vì không nói cho biết trong khi bản thân anh thì chưa từng một lần đón nhận em đúng nghĩa. Anh quá yêu cô ấy, anh quá ích kỷ với em. Anh cư xử như thể anh cũng có tình cảm với em mà hóa ra mãi sau em mới biết vì anh từng tổn thương khi cô ấy rời đi nên anh mới dành hết những sự quan tâm đó cho em.

    Anh luôn nghĩ em là cô ấy, nhưng không, mãi mãi không phải, em sao có thể là người phụ nữ anh yêu. Anh về đi, về làm đám cưới cùng cô ấy, sống cho tốt vào, đừng tìm em nữa, em không cần anh phải có trách nhiệm.

    - Em không cần gì từ anh?

    - À, có đấy, cho em thêm tiền đi em cần tiền để mua thêm chút đồ cho đứa bé. Em sắp tiêu hết khoản tiền tiết kiệm mà ngày trước anh cho rồi.

    - Em vẫn chỉ là đồ đàn bà thèm khát những thứ không thuộc về mình.

    - Phải rồi, em là như vậy, anh thật tức cười quá. Anh mong chờ gì ở em chứ.

    - Anh cũng không biết mình mong chờ gì từ em mà đến đây…

    Đêm đông ấy, trời đột ngột mưa giao mùa. Cô ngã xuống giữa những dòng nước xối xả. Máu cứ thế tứa ra pha lẫn vào nước mà tan ra. Gia Khải thấy cô ngã, nhưng anh vẫn như mọi khi, không hề bước đến và nâng cô dậy. Lệ Thủy quá mạnh mẽ. Nếu lúc ấy cô nói rằng muốn giữ anh, có lẽ, anh sẽ ở lại cùng cô.
    ***
    Mùi không gian của bệnh viện không khó để nhận ra. Và trong bầu không khí xám xịt ấy, người đàn ông cũ, anh ta vẫn nắm chặt tay cô như ngày xưa đã từng.

    - Em tỉnh rồi sao, đừng cử động mạnh quá, em đang bị suy nhược cơ thể.

    - Em ở đây bao lâu rồi anh.

    - Hai ngày. Em hôn mê hai ngày rồi. Thật may vì em đã tỉnh lại. Từ nay đừng lo nghĩ nữa, em phải sống vì đứa bé.

    Cô không nói gì lẳng lặng nhắm mắt lại. Ít ra cũng có người luôn mong cô sống thật tốt. Ít ra thì cô cũng không phải là đứa trẻ cô đơn. Mấy ngày sau cô dần hồi phục. Khuôn mặt cũng bớt hơn những phiền muội mỗi ngày.

    - Anh không đi làm sao, lúc nào em mở mắt cũng thấy anh bên cạnh. - Cô khẽ hỏi Vũ khi thấy anh loay hoay sắp cháo ra bát.

    - Ừm có chứ em. Đợi em ăn xong rồi anh đi.

    - Anh vẫn tốt với em quá.

    - Em định làm gì với đứa bé.

    - Em sẽ sinh nó ra, và trở thành một người mẹ tốt. taxi tải thành hưng

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  7. taxitai82 Active Member

    Loading...
    chuyển nhà thành hưng Mùa đông của Hà Nội vẫn là một mùa đông lạnh với Lệ Thủy. Đứa bé đã quá lớn và bác sĩ khuyên cô không nên bỏ nó. Cô chỉ biết khóc. Cứ như gánh nặng thanh xuân để lại, cô nên làm gì lúc này, với đứa bé và với tương lai của chính mình?

    Gia Khải xếp lại vài thứ cho căn phòng tân hôn. Anh phát hiện ra cuốn sổ cũ bị giấu ở giữa khe của giá sách. Anh mở nó ra và đọc.

    “Đến giờ mình vẫn chưa tin được rằng mình đã có thai, mình đúng là một đứa tệ hại, cả ngàn lần muốn bỏ mà cuối cùng lại chẳng đủ can đảm để bỏ đứa bé.

    Gọi tạm con là Min, mẹ sẽ nói chuyện với con bằng những suy nghĩ viết ra trên giấy...cho đến ngày mẹ đủ can đảm để đón nhận con như một điều tuyệt vời của cuộc đời.

    Min được một tháng mẹ phát hiện ra cha con đã đính hôn từ rất lâu rồi. Giá mẹ không chạm vào chiếc laptop đầy kỉ niệm của họ, thì có lẽ, mẹ vẫn có thêm một chút thời gian hạnh phúc nữa bên cạnh cha của con mà không phải bận lòng lo sợ rằng một ngày nào đó, khi cô ấy trở về, mẹ và cha con sẽ trở thành người dưng một cách đột ngột.

    Có lẽ cha con yêu cô ấy rất nhiều Min ạ, mẹ chưa từng nhận được một nụ cười rạng rỡ đến vậy từ cha con, nhưng cô ấy có tất cả. Ngày đầu bước vào căn phòng này, mẹ rất ngạc nhiên vì tủ quần áo có quá nhiều bộ đồ sang trọng còn chưa giật mác. Hóa ra là cha con đã mua để đợi cô ấy về mặc chúng. Thật tệ hại làm sao khi mẹ đã thử hết chúng trong hạnh phúc. Cuối cùng, ngay cả những món đồ nhỏ nhất cũng không thuộc về mẹ.

    Chiếc nịt bụng này có lẽ khiến con đau nhiều lắm, mẹ xin lỗi nhưng có những chuyện chỉ mình mẹ biết thì tốt hơn, mẹ không muốn dùng con làm công cụ để trói buộc cha con, mẹ xin lỗi nhưng con chịu đựng thêm vài ngày nữa nhé, dù sao mẹ cũng sắp phải rời nơi này …”

    Khải phóng xe tới căn nhà mà anh mua cho Lệ Thủy. Đèn vẫn còn sáng. Anh lấy điện thoại gửi đi cho cô một dòng tin nhắn.

    “Em ra ngoài cổng đi, anh muốn gặp em một lát.”

    Không gian lặng im, không có hồi âm nào từ chiếc điện thoại. Anh vẫn ngồi im trong xe, anh không muốn quay trở về khi chưa gặp được cô.

    Lệ Thủy tỉnh giấc, cô mở mắt với điện thoại. Hai tiếng trước tin nhắn của anh gửi đến. Cô bật dậy, mặc chút đồ rồi ra ngoài. Thật may, anh vẫn ở đây - cô thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy chiếc Mẹc trắng quen thuộc đỗ ngay trước cổng. Cô mở cửa xe, ngồi cùng hàng ghế với anh.

    Gia Khải nhìn cô rất cẩn thận, ánh nhìn ấy khiến cô không quen, vì trước đó cô chưa từng nhận được một ánh nhìn như vậy.

    Anh chạm vào chiếc váy xòe rộng của cô. Cô vội đẩy tay anh ra:

    - Anh định làm gì vậy. Hôm nay là ngày dạm ngõ của anh với cô ấy mà, sao anh lại ở đây?

    Phải, dù rời xa anh, bận rộn hơn khi phải kiếm việc làm để có thêm chút tiền trước khi nằm ổ, nhưng những ngày qua, cô chưa hề bỏ qua bất kỳ một thông tin gì về anh. Cô vẫn hay lẻn vào Facebook của anh những lúc đêm muộn không ngủ được, đọc rất kỹ những dòng tin nhắn mà Tuệ Minh gửi cho anh.

    Gia Khải bỏ qua hết những câu nói của Lệ Thủy. Anh khẽ kéo chiếc váy xoè của cô lên.. từ từ... chậm rãi...một dải vải đen siết chặt quanh bụng của cô ấy và có thêm một chút máu đang dần chảy xuống đùi cô.

    - Đứa bé này là con của anh sao?

    - Đứa bé nào vậy, chỉ là em không muốn cho anh thấy bộ dạng phát tướng vì béo của mình thôi mà.

    Lệ Thủy lảng tránh câu hỏi của anh. Cô biết anh sẽ không tin những lời cô đang nói, nhưng thừa nhận thì chắc chắn cô sẽ không nói với anh.

    - Sao không nói cho anh biết.

    - Nói cho anh biết ư. Anh liệu có chịu rời bỏ cô ấy và chấp nhận em. Phải là con của anh, nhưng em cũng đã cố gắng hết sức rồi, em biết làm gì được cơ chứ. Em đã từng muốn bỏ nó, nó không nên đến bên em vào lúc này. Đến cuối cùng anh vẫn là chồng của người khác, chỉ có đứa bé này thuộc về em. Anh về làm đám cưới cùng cô ấy đi. Đám cưới ấy không thể thiếu chú rể được.

    - Còn con của em có thể thiếu cha, ý em là vậy sao, ít nhất em cũng phải nói cho anh biết chứ…

    - Vậy giờ anh biết rồi anh làm gì để bù đắp đây. Sao anh có thể trách móc em vì không nói cho biết trong khi bản thân anh thì chưa từng một lần đón nhận em đúng nghĩa. Anh quá yêu cô ấy, anh quá ích kỷ với em. Anh cư xử như thể anh cũng có tình cảm với em mà hóa ra mãi sau em mới biết vì anh từng tổn thương khi cô ấy rời đi nên anh mới dành hết những sự quan tâm đó cho em.

    Anh luôn nghĩ em là cô ấy, nhưng không, mãi mãi không phải, em sao có thể là người phụ nữ anh yêu. Anh về đi, về làm đám cưới cùng cô ấy, sống cho tốt vào, đừng tìm em nữa, em không cần anh phải có trách nhiệm.

    - Em không cần gì từ anh?

    - À, có đấy, cho em thêm tiền đi em cần tiền để mua thêm chút đồ cho đứa bé. Em sắp tiêu hết khoản tiền tiết kiệm mà ngày trước anh cho rồi.

    - Em vẫn chỉ là đồ đàn bà thèm khát những thứ không thuộc về mình.

    - Phải rồi, em là như vậy, anh thật tức cười quá. Anh mong chờ gì ở em chứ.

    - Anh cũng không biết mình mong chờ gì từ em mà đến đây…

    Đêm đông ấy, trời đột ngột mưa giao mùa. Cô ngã xuống giữa những dòng nước xối xả. Máu cứ thế tứa ra pha lẫn vào nước mà tan ra. Gia Khải thấy cô ngã, nhưng anh vẫn như mọi khi, không hề bước đến và nâng cô dậy. Lệ Thủy quá mạnh mẽ. Nếu lúc ấy cô nói rằng muốn giữ anh, có lẽ, anh sẽ ở lại cùng cô.
    ***
    Mùi không gian của bệnh viện không khó để nhận ra. Và trong bầu không khí xám xịt ấy, người đàn ông cũ, anh ta vẫn nắm chặt tay cô như ngày xưa đã từng.

    - Em tỉnh rồi sao, đừng cử động mạnh quá, em đang bị suy nhược cơ thể.

    - Em ở đây bao lâu rồi anh.

    - Hai ngày. Em hôn mê hai ngày rồi. Thật may vì em đã tỉnh lại. Từ nay đừng lo nghĩ nữa, em phải sống vì đứa bé.

    Cô không nói gì lẳng lặng nhắm mắt lại. Ít ra cũng có người luôn mong cô sống thật tốt. Ít ra thì cô cũng không phải là đứa trẻ cô đơn. Mấy ngày sau cô dần hồi phục. Khuôn mặt cũng bớt hơn những phiền muội mỗi ngày.

    - Anh không đi làm sao, lúc nào em mở mắt cũng thấy anh bên cạnh. - Cô khẽ hỏi Vũ khi thấy anh loay hoay sắp cháo ra bát.

    - Ừm có chứ em. Đợi em ăn xong rồi anh đi.

    - Anh vẫn tốt với em quá.

    - Em định làm gì với đứa bé.

    - Em sẽ sinh nó ra, và trở thành một người mẹ tốt. taxi tải thành hưng

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  8. phuong7 Active Member

    Loading...
    chuyển nhà thành hưng Có thể bạn là cô gái 25 tuổi yêu tự do và phát ngán với những lời giục giã “Bao giờ lấy chồng?”; Là người mẹ đơn thân đi ngược dòng định kiến dư luận để chở che cho con; Là “nữ tướng” của doanh nghiệp nhưng mỗi khi về quê lại bị họ hàng dè bỉu “việc nhà thì nhác, việc chú bác thì siêng” hay người phụ nữ nội trợ bận rộn cả ngày vẫn không thoát khỏi cái mác “ăn bám chồng”.... Dù bạn là ai, có lẽ bạn sẽ ít nhiều nhìn thấy bản thân mình và tự tin hơn sau khi xem xong bộ ảnh thú vị “Yêu chính bạn - Love Your ID”.

    Bộ ảnh với sự tham gia của nhóm bạn trẻ Sài thành vừa thực hiện như lời phản pháo đanh thép những định kiến phi lý và bất công của xã hội thường áp đặt lên người phụ nữ, từ đó lan tỏa thông điệp tới cộng đồng: “Đừng để những ánh nhìn tiêu cực làm tổn thương mình. Yêu thương bản thân sẽ giúp bạn chứng minh được những gì là khuyết điểm trong mắt người khác, đôi khi lại chính là điểm sáng rực rỡ của bạn.”

    Nhóm cô gái xuất hiện trong dự án đã hóa thân thành những phụ nữ đại diện cho nhiều câu chuyện chúng ta dễ dàng bắt gặp trong cuộc sống hàng ngày. Những bức ảnh được thiết kế với hai mảng màu đối lập. Màu xám tượng trưng cho những định kiến tiêu cực của dư luận xã hội đối với người phụ nữ. Màu vàng tượng trưng cho những suy nghĩ tích cực về bản thân, góc nhìn lạc quan giúp người phụ nữ yêu thương nét đặc trưng của mình, từ đó mạnh mẽ chứng tỏ giá trị của bản thân.

    Trương Phạm Duy Nguyên – Phụ trách thiết kế mỹ thuật của dự án cho biết: “Khi nhận được lời mời sản xuất cho bộ ảnh này từ VinID, tôi đã lập tức nhận lời ngay vì thông điệp tích cực của nó mang đến cho người xem. Những nhân vật trong bộ hình tuy không đại diện được trọn vẹn ngàn vạn định kiến mà người phụ nữ mỗi ngày phải đối mặt, nhưng cũng phần nào khắc hoạ được vết thương mà những lời nói tưởng chừng vô ý đó hằn lên tâm trí họ. Song, đến cuối cùng, điều chúng tôi muốn truyền tải không phải sự thương cảm, hờn trách; ngược lại, dự án muốn truyền cảm hứng lạc quan, tươi sáng để những người phụ nữ có thể mạnh mẽ đập tan phán xét để yêu bản thân, tự hào làm chủ cuộc sống chính mình.”

    Để nhận được sự trân trọng, mỗi người trước hết cần trân trọng chính mình

    Trong nền văn hóa Á Đông, khi phẩm chất cao đẹp của người phụ nữ thường được gói gọn trong cụm từ “đức hy sinh” thì những dự án như thế này là rất cần thiết để các bạn nữ nói riêng và giới trẻ nói chung cất cao tiếng nói, thể hiện quan điểm của thế hệ mình. Bởi một cộng đồng, xã hội chỉ có thể vững mạnh khi mỗi tế bào của nó đều mạnh khỏe - mỗi cá nhân được tôn trọng.

    Và để nhận được sự trân trọng, ghi nhận ấy, mỗi người chúng ta trước tiên phải biết yêu lấy ID của mình, yêu “phiên bản duy nhất” của mình trên cuộc đời này. Đó cũng chính là món quà ý nghĩa nhất mà các cô gái có thể tự trao tặng mình trong dịp 20/10.

    Mời bạn cũng ngắm nhìn những hình ảnh và thông điệp đầy ý nghĩa trong bộ ảnh “Yêu chính bạn – Love Your ID” do VinID – Chương trình khách hàng thân thiết của Tập đoàn Vingroup thực hiện. taxi tải thành hưng

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



Chia sẻ trang này thôi