Top 3 víp 1 chuyển nhà hà nội uy tín nhât hà nội

Discussion in 'Thi công Xây dựng' started by nmai3, Nov 5, 2018.

  1. nmai3 Active Member

    Loading...
    Top 3 víp 1 chuyển nhà hà nội uy tín nhât hà nội
    Bạn cần chuyển nhà tại hà nội, bạn hãy trọn một trong ba đơn vị uy tín nhất , mà chúng tối giởi thiểu để bạn được lựa trọn, đơn vị làm chuyên nghiệp nhất
    [IMG]
    chuyển nhà thành hưng 1
    Bạn cần chuyển nhà tại hà nội, bạn hãy trọn một trong ba đơn vị uy tín nhất , mà chúng tối giởi thiểu để bạn được lựa trọn, đơn vị làm chuyên nghiệp nhất mà gia đình, hay các công ty cần đề cập chuyển nhà nhà, văn pòng, quý khác lưu ý là chỉ có các đơn vị này làm lâu năm mấy có kinh nghiệm vận chuyển bốc xếp đóng gói chuyên nghiệp

    Công ty Tập Đoàn Thành Hưng Công ty tập đoàn chuyển nhà thành hưng làm đơn vị nổi tiếng nhất và làm úy tín nhất, và có nhiều năm kinh nghiệm trong lĩnh vực chuyển nhà, văn phòng, kho bai, giao nhận hàng hóa cho các đơn vị nhiều nơi,
    Có địa chỉ: 109 nguyễn văn cừ, long biên, hà nội

    Công ty CP kiến vàng
    Kiến vàng là đơn vị được nhiều người biết đến với lĩnh vực chuyển nhà trọn gói, chuyển văn Phòng trọn gói, trong nhiều năm qua kiến vàng đã đóng góp cho người dân tp. Hà nội những công việc nhân gọn an toàn nhất, luôn làm đơn vị được lựa trọn nhiều nhất
    Có địa chỉ: lac trung, hai bà trưng hà nội
    [IMG]

    3 công ty tnhh xây dưng vận tải bảo tín
    Khi bạn chuyển nhà bạn hãy gọi cho công ty bảo tín là 1 trong 3 đơn vị này chuyên làm về chuyển nhà, văn phòng, chuyên nghiệp có đội ngũ công nhân nhiệt tình, làm rất cẩn thận.
    Có địa chỉ: số 03, ngách 1, ngõ Đình 3, Xã Nam Hồng,huyện Đông Anh, TP.Hà Nộ

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  2. nmai3 Active Member

    Loading...
    chuyển nhà thành hưng Chàng trai chia sẻ: "Năm nay mình 26 tuổi, có quen một chị hơn 9 tuổi, đã có chồng và một con nhưng đã ly hôn rồi. Mình với chị ấy quen nhau cũng được 5 tháng và mình cũng có tình cảm với chị ấy. Buổi trưa hôm nay mình và chị ấy đi ăn. Bỗng nhiên chị ấy bảo buồn nên hai người cùng nhau uống khá nhiều rượu.

    Sau đó không biết như thế nào cả hai lại vào nhà nghỉ với nhau. Giờ mình mới tỉnh dậy thì không thấy chị ấy nữa, chỉ thấy 3 triệu đặt ở trên bàn. Mình có gọi điện thì không nghe máy. Mọi người tư vấn giúp mình với!"

    Tuy nhiên, thay vì cảm thông, chia sẻ thì câu chuyện đã nhận được vô số gạch đã của cộng đồng. Chỉ vài tiếng, nỗi lòng đầy đâu đớn của chàng trai trẻ đã nhận được hàng nghìn comment. Không ít người cho rằng bạn trẻ đã xem phim sex nhiều quá nên tự ảo tưởng hoặc tự dựng lên câu chuyện để sống ảo, câu like.

    Còn nhiều hơn cả là những comment cho rằng chàng trai trẻ đã bị "xỏ mũi", đã tin lầm người vì chị gái ấy chỉ thích "tình một đêm", vui vẻ xong là hết trách nhiệm.

    Đồng thời cũng nhiều người khuyên chàng trai trẻ nên đi khám bệnh lây truyền qua đường tình dục, đừng để đến lúc phát bệnh mới lo.

    Bạn N. C châm chích: "Chúc mừng bạn, bạn đã chính thức bị con gái dắt mũi rồi. Người ta chơi bạn chán rồi nên mới bỏ đi đó thôi. Thôi giờ cầm tiền đó rồi đi ăn cái gì đó tẩm bổ cho cơ thể đi nha!".

    B.T nhấn mạnh: "Chắc xem jav nhiều quá. Bị ảo tưởng rồi đó thanh niên".

    "Bạn đã thành trai bao rồi đó" - N.T.U nhấn mạnh.

    M.P thì hoảng hốt: "Chết. Có khi nào em trai bị úp sọt rồi không. Mình nghĩ rằng 3 triệu đó là tiền để em trai đi xét nghiệm phơi nhiễm bệnh tình dục đó. Còn nếu kiểm tra tất cả mà bình an vô sự thì thôi hãy coi nó như giấc ngủ trưa vậy!".

    Hiện câu chuyện vẫn tiếp tục thu hút nhiều comment. Dù câu chuyện thật đến đâu cũng cho thấy góc khuất của cuộc sống hiện đại. Không ít người coi tình dục chớp nhoáng, tình một đêm là chuyện bình thường, "ngủ xong là thôi".

    Tuy nhiên, hậu quả rất nặng nề đối với những thanh niên còn trẻ dại khi quan hệ tình dục không an toàn. Những mối quan hệ thể xác dễ dãi cũng dễ dẫn đến tâm lý coi thường người khác giới, không tin, không trân trọng tình yêu. taxi tải thành hưng

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  3. phuong7 Active Member

    Loading...
    chuyển nhà thành hưng Tôi cưới vợ đã được 3 năm, con trai cũng đã được 2 tuổi. Vợ chồng tôi khá hòa hợp về tính cách. Vợ tôi xinh xắn, tính cách xởi lởi, dễ gần, cũng hay lam hay làm. Ai cũng bảo tôi là vớ được "bảo bối".

    Quả thật, từ ngày lấy vợ, trong khi những thằng bạn khác nhăn nhó, già khọm nhanh chóng thì tôi lạ càng phong độ. Vợ tôi lo cho tôi từ cái khăn, đôi tất, quần áo lúc nào cũng là phẳng phiu, xịt nước hoa thơm phức. Mỗi bữa về nhà tôi đều có cơm dẻo, canh nóng để ăn, món nào cũng là đồ tôi thích.

    Bố mẹ tôi bị ốm đau, ra Hà Nội khám bệnh, vợ tôi đều chăm sóc chu đáo, nói ngọt tận xương. Bố mẹ tôi dần dà quý con dâu hơn cả con trai, nhìn thấy tôi là lườm nguýt, yêu cầu tôi đi chơi để ông bà tâm sự với con dâu.

    Con trai ra đời, vợ tôi cũng một tay chăm sóc, dù con nhỏ nhưng lúc nào phòng cũng thơm phức, không hề thấy mùi nước đái khai khẳn hay mùi sữa hoi. Nhiều khi tôi muốn xúm vào giúp vợ một phen nhưng cô ấy đều chê tôi vụng về, làm không sạch nên làm lại. Nhiều lúc tôi đứng cạnh vợ mà bối rối.

    Nhưng càng ngày tôi càng thấy không ổn. Chuyện chẳng là chúng tôi ăn cơm trước kẻng có 2 tháng thì cưới, cưới được 2 tháng thì vợ tôi có bầu. Vợ tôi cẩn thận, tôi cũng chẳng có kinh nghiệm sợ "tác động mạnh" ảnh hưởng đến con nên "nhịn". Phải nói đối với kiếp mèo vừa biết mùi cá đã phải sống kiếp treo niêu, chỉ nhìn mà không thể hưởng thụ đau khổ đến mức nào. Tôi "nuốt nước bọt" suốt từ lúc vợ có bầu đến khi con tròn 4 tháng mới mon men "làm tí".

    Khi đó vợ tôi có vẻ cũng không hứng khởi gì nên chỉ miễn cưỡng tiếp nhận, cho tôi làm tí "điểm tâm" cho đỡ đói lòng. Nhưng mỗi tuần cô ấy cũng chỉ chiều tôi 1 lần. Tôi cứ như vậy chống đỡ đến khi con trai hơn 1 tuổi. Những tưởng "tuần trăng mật" lại trở về lần nữa nhưng tôi nhanh chóng vỡ mộng.

    Vợ tôi ham ăn, ham làm cũng ham ngủ. Cứ 9h tối là vợ tôi đã gà gật, vội vã cho con đi ngủ rồi cũng vào giấc mộng. Mỗi khi tôi chờ con ngủ thì vợ tôi cũng đã say giấc. Khi tôi cố gắng đánh thức cô ấy bằng mọi kiểu "khởi động" điệu nghệ thì cô ấy miễn cưỡng "tạo tư thế" để tôi hành động. Sau đó khi tôi mới "đi" được một quãng đường thì cô ấy đã trở lại với giấc, ngủ, có khi còn phát ra tiếng ngáy nho nhỏ một cách vô cùng "mãn nguyện"!!!.

    Tôi bực tức đánh thức cô ấy dậy, trách móc cô ấy thì cô ấy đưa ra lý do khó tin: "Tại anh cứ làm như ra khơi, dập dềnh, dập dềnh, em thoải mái nên càng buồn ngủ". Quả thật tôi cũng không biết cô ấy đang khen tôi "kỹ thuật giỏi" hay "quá yếu" nữa.

    Mới cuối tuần trước, tôi hăng hái chiến đấu với sự vào cuộc cũng khá nhiệt tình của vợ. Nhưng đang "ngon trớn" bỗng dưng vợ tôi vùng dậy, hét toáng lên: "Bà đánh chết mày" và đạp tôi thẳng xuống dưới đất.

    Tôi vừa đau vừa tẽn tò, sống lưng cũng lạnh toát. Vợ tôi thấy tôi lõa lồ ngồi sững sờ, ngẩn tò te một tí rồi lẩm bẩm: "Mơ đánh được con mụ bán cá cân điêu ở chợ". Nõi rồi cô ấy nằm xuống giục tôi: "Anh làm tiếp đi". Khi tôi vẫn còn tê dại nằm dưới đất thì vợ tôi có vẻ... đã ngủ.

    Sáng hôm sau, thấy tôi ôm lưng, đi khập khiễng, vợ tôi còn mờ mịt hỏi: "Mới sáng ra mà anh đã đụng vào đâu thế". Tôi thật sự cạn lời... Gần một tuần nay tôi quả thực không có nhu cầu "ra khơi" gì với cô ấy cả. Cô ấy có vẻ sốt ruột, muốn khều khều tôi nhưng người anh em của tôi đều "chết lặng". Có khi "cậu ấy" bị kinh hãi quá mà tê liệt rồi cũng nên. taxi tải thành hưng

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  4. taxitai82 Active Member

    Loading...
    chuyển nhà thành hưng Adie Horowitz (sống ở New York, Mỹ) là một phụ nữ Do Thái. Bản thân Adie nghĩ rằng mình sẽ là một giáo viên, một nữ thư ký hoặc làm việc cho ai đó chứ không ngờ có ngày sẽ khởi nghiệp và kiếm được hàng triệu USD. Hiện, việc kinh doanh của Adie là sở hữu thương hiệu Licenders với 6 địa điểm chuyên trị chấy tại New York và Connecticut (Mỹ). Công ty của cô tuyển 40 nhân viên và Adie có hàng trăm hợp đồng với các trường học.

    Khi phóng viên CNBC đến thăm một địa điểm kinh doanh của thương hiệu Licenders tại Manhattan có một khách hàng đang đến để trị chấy. Chỉ riêng cơ sở này đã mang về 1 triệu USD (~23,2 tỷ đồng) doanh thu mỗi năm, ngoài ra Adie cũng liên lạc hoặc đến các trường học để xem có trường nào có nhu cầu cần đến dịch vụ trị chấy cho học sinh hay không. Mỗi tháng, công ty của Adie tiêu tốn 3.000 USD ( ~70 triệu đồng) cho chi phí đi lại.

    Tại Mỹ, tháng 10 là thời điểm các em học sinh bắt đầu trở lại trường. Tuy nhiên, thời điểm kết thúc các trại hè cuối kỳ nghỉ là lúc "ăn nên làm ra" của công ty này. Xe buýt chở các em sẽ dừng ở cơ sở của Licenders trị chấy rồi mới về nhà.

    Trước đây, Adie không bao giờ nghĩ có ngày sẽ làm một bà chủ. Điều này thay đổi vào năm 1996, khi con gái của Adie là Eva có chấy trên đầu. Chị gái của bà chủ này thắc mắc lý do bé Eva thường xuyên gãi đầu. Khi lại gần, Adie nhận thấy trên đầu con gái có những con vật nhỏ đang bò lổm ngổm.

    Sau đó, Adie gọi điện cho bác sĩ nhi khoa để được tư vấn. Bác sĩ kê dầu gội đầu để trị cho bé Eva. Tuy nhiên, Adie không dùng cho con gái vì dầu gội chứa hóa chất.

    Theo Adie, chấy không bay hoặc nhảy từ vị trí này sang vị trí khác mà tóc tiếp xúc với tóc làm cho chấy lây lan. Chấy bám vào tóc, cắn, gây ngứa và đẻ trứng. "Nếu bạn bỏ sót một quả trứng, mọi thứ bắt đầu lại từ đầu", Adie nói.

    Cố gắng cùng con trị chấy

    Adie dành nhiều tháng để giúp Eva trị chấy trên đầu. Người mẹ này chải tóc con để tìm trứng, đi đến thư viện để nghiên cứu ra cách tự nhiên để trị chấy. Cuối cùng, Adie tìm thấy một người phụ nữ ở Đức bán một chiếc lược đặc biệt. Chiếc lược được bán với một gói nhỏ là baking soda.

    Sau đó, Adie pha chế một loại dầu xả với baking soda kết hợp dùng chiếc lược đã giúp trị hoàn toàn chấy của Eva. Với bí quyết này, Adie giúp người khác trị chấy và có người trả tiền cho cô. Từ điều này đã giúp Adie nảy sinh ý tưởng dịch vụ trị chấy.

    Ban đầu, cô làm dịch vụ của mình tại tầng hầm ở khu Brooklyn. Tuy nhiên, sau đó, Adie nhận thấy bản thân có thể chuyển việc kinh doanh ra khu Manhattan để thu hút nhiều khách hàng.

    Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa sự nghiệp kinh doanh của Adie "trải đầy hoa hồng". Người phụ nữ này thừa nhận bản thân lãng phí khi chi tiền mở cơ sở kinh doanh ở địa điểm không "ăn nên làm ra". Sau đó, cô cắt lỗ và bắt đầu lại từ đầu. Adie thừa nhận ban đầu đôi khi rất khó thuyết phục người thuê cho thuê nhà để cô kinh doanh trị chấy.

    Bạn bè của Adie không hiểu được cô đang làm điều gì với dịch vụ lạ lùng này. Thế nhưng, sự nghiệp kinh doanh của Adie liên tục phát triển. Cách đây 3 năm, cô đã đưa các đối tác có chuyên môn về mở rộng kinh doanh và tiếp thị, họ đầu tư 600.000 USD vào công ty của Adie. Theo Adie, cô có kế hoạch mở 11 cơ sở kinh doanh dịch vụ trị chấy vào cuối năm 2021, đưa về 4 triệu USD (~93 tỷ đồng). taxi tải thành hưng

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  5. long63450 Active Member

    Loading...
    chuyển nhà thành hưng Lan và Điệp vốn là cặp đôi thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau cho đến một ngày Lan quyết định rời khỏi làng quê yên bình để sang Pháp du học. Hai người cùng ước nguyện sau 3 năm sau sẽ trở về bên nhau. Ba năm sau, cô Lan trở về thật. Những tưởng cô Lan học hỏi kiến thức mới mẻ từ phương Tây, cùng anh Điệp vốn dày dặn kinh nghiệm chăn nuôi sẽ có cái kết đẹp ngay lập tức. Nhưng đời đâu như là mơ, Lan và Điệp lại hiểu nhầm nhau chỉ bởi một… bao cám heo.

    Câu chuyện thú vị ở chỗ kể lại câu chuyện“Lan-Điệp” cũ nhưng theo một cách sáng tạo và kịch tính hơn. Lan học hành nhiều kiến thức khoa học du học tận bên Pháp, ngày trở về Lan giới thiệu cho Điệp một loại cám mới, còn Điệp thì chỉ quan tâm đến kinh nghiệm bấy lâu, ngần ngại trước sản phẩm lạ vì sợ ảnh hưởng đến đàn heo mà anh nuôi với ước mơ xây dựng gia đình cùng Lan... thế là cãi nhau đến suýt chia tay. Câu chuyện cũng là chính là mối bận tâm của nhiều người chăn nuôi, làm thế nào để dung hòa giữa kinh nghiệm của bản thân và công nghệ, kiến thức kỹ thuật chăn nuôi đang thay đổi từng ngày.

    Đến câu chuyện chăn nuôi cũ-mới của bà con

    Từ lâu, chăn nuôi đã gắn liền với câu chuyện buồn vui của hàng triệu hộ nông dân Việt. Có nuôi heo mới hiểu, người chăn nuôi ai cũng thương đàn heo như con, bởi nó là chén cơm của gia đình, là nụ cười những lúc heo được giá, là nỗi buồn nhìn lứa heo mình chăm bẵm no tròn mà bán chẳng bao nhiêu, và hạnh phúc vì cũng là đàn heo đó “xây nhà” cho họ, đưa con họ đến trường.Không chỉ riêng cặp đôi Lan và Điệp phải vượt qua sóng gió để tìm đến hạnh phúc lứa đôi, mà còn là những nỗi niềm rất thật từ cuộc sống của mỗi hộ nông dân bên đàn heo. Đó là chuyện cậu An muốn học ngành chăn nuôi để nối tiếp công ăn chuyện làm của ba má, cũng là nỗi lo lắng từ người cha, người mẹ mong mỏi con cái học cái nghề nhàn nhã hơn dù trong lòng mừng vui vì đứa con hiếu thảo. Là chuyện bà Tám thương đàn heo đến mức lo sốt vó chỉ vì thấy bao cám lạ.

    Là tập đoàn thức ăn chăn nuôi hàng đầu thế giới, Neovia biết rằng thời kỳ công nghệ hiện đại mang đến nhiều cơ hội, đồng thời cũng là nỗi lo của bà con để bắt kịp công nghệ mới. Trên hết, người chăn nuôi vẫn nỗ lực để vừa chăm lo cho đàn heo, vừa tìm hiểu, học hỏi kinh nghiệm làm nông kiểu mới.

    Sát cánh cùng họ suốt 22 năm qua, thương hiệu Guyomarc’h của Neovia với nhiều dòng sản phẩm vốn là trợ thủ đắc lực của nhà nông như: Cám boss, cám Jolie… nay đã mạnh dạn đổi tên thành Presence với hình ảnh mới mẻ và chuyên nghiệp hơn. Với sự thay đổi này, Presence mong muốn sẽ sát cánh cùng người chăn nuôi, hỗ trợ họ tốt hơn về mặt kỹ thuật, công nghệ mới để đón đầu những thử thách phía trước.

    Đó là hành trình dài học hỏi cải tiến phương cách chăn nuôi, chăm sóc đàn gia súc lớn lên mạnh khỏe. Và cũng là hành trình đầy ý nghĩa khi nhìn chính đàn gia súc đó sẽ đưa con cái họ đến những miền đất xa hơn, họ xây dựng một tương lai sung túc. taxi tải thành hưng

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  6. taxitai82 Active Member

    Loading...
    chuyển nhà thành hưng Đồng thời yêu cầu Sở Tư pháp Bình Thuận “nghiêm túc rút kinh nghiệm”, phải phối hợp với các ngành chức năng rà soát các quy định về đấu giá để thực hiện đúng pháp luật, bảo đảm an ninh trật tự trong quá trình niêm yết các phiên đấu giá.Như Thanh Niên đã phản ánh, ngày 5.10, Trung tâm dịch vụ đấu giá tài sản (thuộc Sở Tư pháp Bình Thuận) tổ chức đấu giá 8 lô đất thổ cư thuộc khu dân cư Đông Xuân An (P.Phú Thủy, TP.Phan Thiết).Phiên đấu giá có hàng trăm người tham gia, đặc biệt có cả băng nhóm "xã hội đen" từ phía bắc lọt vào, gây náo loạn, khống chế những người tham gia đấu giá.Nguyên nhân là giá khởi điểm của các lô đất trên thấp hơn nhiều so với giá thị trường, dẫn đến có trường hợp hàng trăm người giành nhau đấu một lô đất, trong đó có cả cò mồi, "xã hội đen" đến từ Hải Phòng, Hà Nội...taxi tải thành hưng

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  7. long63450 Active Member

    Loading...
    chuyển nhà thành hưng Lan và Điệp vốn là cặp đôi thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau cho đến một ngày Lan quyết định rời khỏi làng quê yên bình để sang Pháp du học. Hai người cùng ước nguyện sau 3 năm sau sẽ trở về bên nhau. Ba năm sau, cô Lan trở về thật. Những tưởng cô Lan học hỏi kiến thức mới mẻ từ phương Tây, cùng anh Điệp vốn dày dặn kinh nghiệm chăn nuôi sẽ có cái kết đẹp ngay lập tức. Nhưng đời đâu như là mơ, Lan và Điệp lại hiểu nhầm nhau chỉ bởi một… bao cám heo.

    Câu chuyện thú vị ở chỗ kể lại câu chuyện“Lan-Điệp” cũ nhưng theo một cách sáng tạo và kịch tính hơn. Lan học hành nhiều kiến thức khoa học du học tận bên Pháp, ngày trở về Lan giới thiệu cho Điệp một loại cám mới, còn Điệp thì chỉ quan tâm đến kinh nghiệm bấy lâu, ngần ngại trước sản phẩm lạ vì sợ ảnh hưởng đến đàn heo mà anh nuôi với ước mơ xây dựng gia đình cùng Lan... thế là cãi nhau đến suýt chia tay. Câu chuyện cũng là chính là mối bận tâm của nhiều người chăn nuôi, làm thế nào để dung hòa giữa kinh nghiệm của bản thân và công nghệ, kiến thức kỹ thuật chăn nuôi đang thay đổi từng ngày.

    Đến câu chuyện chăn nuôi cũ-mới của bà con

    Từ lâu, chăn nuôi đã gắn liền với câu chuyện buồn vui của hàng triệu hộ nông dân Việt. Có nuôi heo mới hiểu, người chăn nuôi ai cũng thương đàn heo như con, bởi nó là chén cơm của gia đình, là nụ cười những lúc heo được giá, là nỗi buồn nhìn lứa heo mình chăm bẵm no tròn mà bán chẳng bao nhiêu, và hạnh phúc vì cũng là đàn heo đó “xây nhà” cho họ, đưa con họ đến trường.Không chỉ riêng cặp đôi Lan và Điệp phải vượt qua sóng gió để tìm đến hạnh phúc lứa đôi, mà còn là những nỗi niềm rất thật từ cuộc sống của mỗi hộ nông dân bên đàn heo. Đó là chuyện cậu An muốn học ngành chăn nuôi để nối tiếp công ăn chuyện làm của ba má, cũng là nỗi lo lắng từ người cha, người mẹ mong mỏi con cái học cái nghề nhàn nhã hơn dù trong lòng mừng vui vì đứa con hiếu thảo. Là chuyện bà Tám thương đàn heo đến mức lo sốt vó chỉ vì thấy bao cám lạ.

    Là tập đoàn thức ăn chăn nuôi hàng đầu thế giới, Neovia biết rằng thời kỳ công nghệ hiện đại mang đến nhiều cơ hội, đồng thời cũng là nỗi lo của bà con để bắt kịp công nghệ mới. Trên hết, người chăn nuôi vẫn nỗ lực để vừa chăm lo cho đàn heo, vừa tìm hiểu, học hỏi kinh nghiệm làm nông kiểu mới.

    Sát cánh cùng họ suốt 22 năm qua, thương hiệu Guyomarc’h của Neovia với nhiều dòng sản phẩm vốn là trợ thủ đắc lực của nhà nông như: Cám boss, cám Jolie… nay đã mạnh dạn đổi tên thành Presence với hình ảnh mới mẻ và chuyên nghiệp hơn. Với sự thay đổi này, Presence mong muốn sẽ sát cánh cùng người chăn nuôi, hỗ trợ họ tốt hơn về mặt kỹ thuật, công nghệ mới để đón đầu những thử thách phía trước.

    Đó là hành trình dài học hỏi cải tiến phương cách chăn nuôi, chăm sóc đàn gia súc lớn lên mạnh khỏe. Và cũng là hành trình đầy ý nghĩa khi nhìn chính đàn gia súc đó sẽ đưa con cái họ đến những miền đất xa hơn, họ xây dựng một tương lai sung túc. taxi tải thành hưng

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  8. long63450 Active Member

    Loading...
    chuyển nhà thành hưng Như báo Dân trí đã viết, chị Hằng quê ở xã Hương Thủy, huyện Hương Khê. Năm 2017, chị kết hôn với anh Trần Văn Thân (SN 1992, trú tại xã Hòa Hải, huyện Hương Khê).

    Hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ như được nhân lên khi chị Hằng mang thai.

    Thế nhưng niềm hạnh phúc ấy chẳng tày gang, khi bé Mai Phương sinh ra chỉ nặng 1,5kg và phải nằm trong lồng kính gần 1 tháng trời.

    Và từ đây là liên tiếp những tin “trời giáng” cứ ập đến với đôi vợ chồng trẻ, với cháu bé.

    11 tháng tuổi, bé Mai Phương chỉ mới nặng 4kg. Cơ thể bé còi cọc và hết sức yếu ớt. Nguy hiểm hơn là tính mạng bé đang bị đe dọa từng ngày bởi 5 căn bệnh quái ác: thiểu sản thể trai, hở van tim ba lá, hẹp van động mạch phổi, hở hàm ếch và tắc tuyến lệ cứ ngày đêm hành hạ bé.

    “Lúc nằm lồng kính thì cháu bị xuất huyết não. Sau đó, các bác sĩ cho đi siêu âm thì phát hiện cháu bị thiểu sản thể trai. Tiếp tục kiểm tra thì bé lại bị hở van tim ba lá, hẹp van động mạch phổi, hở hàm ếch và tắc tuyến lệ”, người mẹ trẻ như ngất lịm khi kể về những căn bệnh quái ác mà đứa con gái bé nhỏ của mình đang gánh chịu.

    Trong suốt quá trình nói về hoàn cảnh gia đình, về đứa con gái tội nghiệp của mình, chị Hằng không khi nào ngừng khóc. Chị Hằng ao ước rằng, chị có thể gánh chịu hết những bệnh tật cho đứa con bé nhỏ tội nghiệp của mình.

    Nhưng đó là điều không thể được. Và điều làm cho đôi vợ chồng trẻ ấy càng thêm dằn vặt, đau đớn là chứng kiến cảnh đứa con của mình vật lộn, đau đớn với bệnh tật mà bất lực.

    Là người chồng, trụ cột trong gia đình nhưng anh Trần Văn Thân cũng chỉ biết “đứng nhìn”. Bởi vào năm 2011, trong lúc lao động anh gặp tai nạn khiến anh mất sức đến 69%. Từ đó anh không còn làm được những việc nặng nữa mặc dù anh cũng chỉ mới ở độ tuổi 26.

    Suốt thời gian điều trị cho bé Mai Phương ở các bệnh viện ở Hà Nội thì bao nhiêu tài sản trong nhà cũng theo đó mà ra đi.

    Sau một thời gian cầm cự thì đôi vợ chồng trẻ đã khánh kiệt, bất lực vì chẳng biết xoay xở đâu ra tiền để tiếp tục đi tìm sự sống cho con.

    Sau khi hoàn cảnh bé Mai Phương được đăng tải trên báo Dân trí đã nhận được nhiều sự chia sẻ, giúp đỡ của các nhà hảo tâm, bạn đọc.

    Tuần 4 tháng 9 và Tuần 1+2 tháng 10 năm 2018, thông qua Quỹ Nhân ái của báo Dân trí, các nhà hảo tâm, bạn đọc đã quyên góp được số tiền là 103,450,000 đồng (trong đó tuần 4 tháng 9: 22,320,000 đồng; tuần 1 tháng 10: 74,640,000 đồng và tuần 2 tháng 10: 6,490,000 đồng).

    Ngày 31/10, PV Dân trí cùng chính quyền địa phương đã tới thăm và trao toàn bộ số tiền trên cho gia đình bé Mai Phương.

    Chị Lê Thị Hằng, mẹ của bé Mai Phương đã bật khóc trước những tình cảm, tấm lòng của các nhà hảo tâm, bạn đọc báo Dân trí.

    “Giờ thì em đã có tiền để đưa con đi viện rồi. Em chỉ biết ghi lòng tạc dạ những tấm lòng của các nhà hảo tâm, bạn đọc và báo Dân trí đã luôn đồng hành, tiếp thêm sức mạnh, hy vong cho gia đình em cũng như các mảnh đời bất hạnh khác”, chị Hằng nghẹn ngào. taxi tải thành hưng

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  9. long63450 Active Member

    Loading...
    chuyển nhà thành hưng Như báo Dân trí đã viết, chị Hằng quê ở xã Hương Thủy, huyện Hương Khê. Năm 2017, chị kết hôn với anh Trần Văn Thân (SN 1992, trú tại xã Hòa Hải, huyện Hương Khê).

    Hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ như được nhân lên khi chị Hằng mang thai.

    Thế nhưng niềm hạnh phúc ấy chẳng tày gang, khi bé Mai Phương sinh ra chỉ nặng 1,5kg và phải nằm trong lồng kính gần 1 tháng trời.

    Và từ đây là liên tiếp những tin “trời giáng” cứ ập đến với đôi vợ chồng trẻ, với cháu bé.

    11 tháng tuổi, bé Mai Phương chỉ mới nặng 4kg. Cơ thể bé còi cọc và hết sức yếu ớt. Nguy hiểm hơn là tính mạng bé đang bị đe dọa từng ngày bởi 5 căn bệnh quái ác: thiểu sản thể trai, hở van tim ba lá, hẹp van động mạch phổi, hở hàm ếch và tắc tuyến lệ cứ ngày đêm hành hạ bé.

    “Lúc nằm lồng kính thì cháu bị xuất huyết não. Sau đó, các bác sĩ cho đi siêu âm thì phát hiện cháu bị thiểu sản thể trai. Tiếp tục kiểm tra thì bé lại bị hở van tim ba lá, hẹp van động mạch phổi, hở hàm ếch và tắc tuyến lệ”, người mẹ trẻ như ngất lịm khi kể về những căn bệnh quái ác mà đứa con gái bé nhỏ của mình đang gánh chịu.

    Trong suốt quá trình nói về hoàn cảnh gia đình, về đứa con gái tội nghiệp của mình, chị Hằng không khi nào ngừng khóc. Chị Hằng ao ước rằng, chị có thể gánh chịu hết những bệnh tật cho đứa con bé nhỏ tội nghiệp của mình.

    Nhưng đó là điều không thể được. Và điều làm cho đôi vợ chồng trẻ ấy càng thêm dằn vặt, đau đớn là chứng kiến cảnh đứa con của mình vật lộn, đau đớn với bệnh tật mà bất lực.

    Là người chồng, trụ cột trong gia đình nhưng anh Trần Văn Thân cũng chỉ biết “đứng nhìn”. Bởi vào năm 2011, trong lúc lao động anh gặp tai nạn khiến anh mất sức đến 69%. Từ đó anh không còn làm được những việc nặng nữa mặc dù anh cũng chỉ mới ở độ tuổi 26.

    Suốt thời gian điều trị cho bé Mai Phương ở các bệnh viện ở Hà Nội thì bao nhiêu tài sản trong nhà cũng theo đó mà ra đi.

    Sau một thời gian cầm cự thì đôi vợ chồng trẻ đã khánh kiệt, bất lực vì chẳng biết xoay xở đâu ra tiền để tiếp tục đi tìm sự sống cho con.

    Sau khi hoàn cảnh bé Mai Phương được đăng tải trên báo Dân trí đã nhận được nhiều sự chia sẻ, giúp đỡ của các nhà hảo tâm, bạn đọc.

    Tuần 4 tháng 9 và Tuần 1+2 tháng 10 năm 2018, thông qua Quỹ Nhân ái của báo Dân trí, các nhà hảo tâm, bạn đọc đã quyên góp được số tiền là 103,450,000 đồng (trong đó tuần 4 tháng 9: 22,320,000 đồng; tuần 1 tháng 10: 74,640,000 đồng và tuần 2 tháng 10: 6,490,000 đồng).

    Ngày 31/10, PV Dân trí cùng chính quyền địa phương đã tới thăm và trao toàn bộ số tiền trên cho gia đình bé Mai Phương.

    Chị Lê Thị Hằng, mẹ của bé Mai Phương đã bật khóc trước những tình cảm, tấm lòng của các nhà hảo tâm, bạn đọc báo Dân trí.

    “Giờ thì em đã có tiền để đưa con đi viện rồi. Em chỉ biết ghi lòng tạc dạ những tấm lòng của các nhà hảo tâm, bạn đọc và báo Dân trí đã luôn đồng hành, tiếp thêm sức mạnh, hy vong cho gia đình em cũng như các mảnh đời bất hạnh khác”, chị Hằng nghẹn ngào. taxi tải thành hưng

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  10. long63450 Active Member

    Loading...
    chuyển nhà thành hưng Như báo Dân trí đã viết, chị Hằng quê ở xã Hương Thủy, huyện Hương Khê. Năm 2017, chị kết hôn với anh Trần Văn Thân (SN 1992, trú tại xã Hòa Hải, huyện Hương Khê).

    Hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ như được nhân lên khi chị Hằng mang thai.

    Thế nhưng niềm hạnh phúc ấy chẳng tày gang, khi bé Mai Phương sinh ra chỉ nặng 1,5kg và phải nằm trong lồng kính gần 1 tháng trời.

    Và từ đây là liên tiếp những tin “trời giáng” cứ ập đến với đôi vợ chồng trẻ, với cháu bé.

    11 tháng tuổi, bé Mai Phương chỉ mới nặng 4kg. Cơ thể bé còi cọc và hết sức yếu ớt. Nguy hiểm hơn là tính mạng bé đang bị đe dọa từng ngày bởi 5 căn bệnh quái ác: thiểu sản thể trai, hở van tim ba lá, hẹp van động mạch phổi, hở hàm ếch và tắc tuyến lệ cứ ngày đêm hành hạ bé.

    “Lúc nằm lồng kính thì cháu bị xuất huyết não. Sau đó, các bác sĩ cho đi siêu âm thì phát hiện cháu bị thiểu sản thể trai. Tiếp tục kiểm tra thì bé lại bị hở van tim ba lá, hẹp van động mạch phổi, hở hàm ếch và tắc tuyến lệ”, người mẹ trẻ như ngất lịm khi kể về những căn bệnh quái ác mà đứa con gái bé nhỏ của mình đang gánh chịu.

    Trong suốt quá trình nói về hoàn cảnh gia đình, về đứa con gái tội nghiệp của mình, chị Hằng không khi nào ngừng khóc. Chị Hằng ao ước rằng, chị có thể gánh chịu hết những bệnh tật cho đứa con bé nhỏ tội nghiệp của mình.

    Nhưng đó là điều không thể được. Và điều làm cho đôi vợ chồng trẻ ấy càng thêm dằn vặt, đau đớn là chứng kiến cảnh đứa con của mình vật lộn, đau đớn với bệnh tật mà bất lực.

    Là người chồng, trụ cột trong gia đình nhưng anh Trần Văn Thân cũng chỉ biết “đứng nhìn”. Bởi vào năm 2011, trong lúc lao động anh gặp tai nạn khiến anh mất sức đến 69%. Từ đó anh không còn làm được những việc nặng nữa mặc dù anh cũng chỉ mới ở độ tuổi 26.

    Suốt thời gian điều trị cho bé Mai Phương ở các bệnh viện ở Hà Nội thì bao nhiêu tài sản trong nhà cũng theo đó mà ra đi.

    Sau một thời gian cầm cự thì đôi vợ chồng trẻ đã khánh kiệt, bất lực vì chẳng biết xoay xở đâu ra tiền để tiếp tục đi tìm sự sống cho con.

    Sau khi hoàn cảnh bé Mai Phương được đăng tải trên báo Dân trí đã nhận được nhiều sự chia sẻ, giúp đỡ của các nhà hảo tâm, bạn đọc.

    Tuần 4 tháng 9 và Tuần 1+2 tháng 10 năm 2018, thông qua Quỹ Nhân ái của báo Dân trí, các nhà hảo tâm, bạn đọc đã quyên góp được số tiền là 103,450,000 đồng (trong đó tuần 4 tháng 9: 22,320,000 đồng; tuần 1 tháng 10: 74,640,000 đồng và tuần 2 tháng 10: 6,490,000 đồng).

    Ngày 31/10, PV Dân trí cùng chính quyền địa phương đã tới thăm và trao toàn bộ số tiền trên cho gia đình bé Mai Phương.

    Chị Lê Thị Hằng, mẹ của bé Mai Phương đã bật khóc trước những tình cảm, tấm lòng của các nhà hảo tâm, bạn đọc báo Dân trí.

    “Giờ thì em đã có tiền để đưa con đi viện rồi. Em chỉ biết ghi lòng tạc dạ những tấm lòng của các nhà hảo tâm, bạn đọc và báo Dân trí đã luôn đồng hành, tiếp thêm sức mạnh, hy vong cho gia đình em cũng như các mảnh đời bất hạnh khác”, chị Hằng nghẹn ngào. taxi tải thành hưng

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  11. taxitai82 Active Member

    Loading...
    chuyển nhà thành hưng Mùa đông của Hà Nội vẫn là một mùa đông lạnh với Lệ Thủy. Đứa bé đã quá lớn và bác sĩ khuyên cô không nên bỏ nó. Cô chỉ biết khóc. Cứ như gánh nặng thanh xuân để lại, cô nên làm gì lúc này, với đứa bé và với tương lai của chính mình?

    Gia Khải xếp lại vài thứ cho căn phòng tân hôn. Anh phát hiện ra cuốn sổ cũ bị giấu ở giữa khe của giá sách. Anh mở nó ra và đọc.

    “Đến giờ mình vẫn chưa tin được rằng mình đã có thai, mình đúng là một đứa tệ hại, cả ngàn lần muốn bỏ mà cuối cùng lại chẳng đủ can đảm để bỏ đứa bé.

    Gọi tạm con là Min, mẹ sẽ nói chuyện với con bằng những suy nghĩ viết ra trên giấy...cho đến ngày mẹ đủ can đảm để đón nhận con như một điều tuyệt vời của cuộc đời.

    Min được một tháng mẹ phát hiện ra cha con đã đính hôn từ rất lâu rồi. Giá mẹ không chạm vào chiếc laptop đầy kỉ niệm của họ, thì có lẽ, mẹ vẫn có thêm một chút thời gian hạnh phúc nữa bên cạnh cha của con mà không phải bận lòng lo sợ rằng một ngày nào đó, khi cô ấy trở về, mẹ và cha con sẽ trở thành người dưng một cách đột ngột.

    Có lẽ cha con yêu cô ấy rất nhiều Min ạ, mẹ chưa từng nhận được một nụ cười rạng rỡ đến vậy từ cha con, nhưng cô ấy có tất cả. Ngày đầu bước vào căn phòng này, mẹ rất ngạc nhiên vì tủ quần áo có quá nhiều bộ đồ sang trọng còn chưa giật mác. Hóa ra là cha con đã mua để đợi cô ấy về mặc chúng. Thật tệ hại làm sao khi mẹ đã thử hết chúng trong hạnh phúc. Cuối cùng, ngay cả những món đồ nhỏ nhất cũng không thuộc về mẹ.

    Chiếc nịt bụng này có lẽ khiến con đau nhiều lắm, mẹ xin lỗi nhưng có những chuyện chỉ mình mẹ biết thì tốt hơn, mẹ không muốn dùng con làm công cụ để trói buộc cha con, mẹ xin lỗi nhưng con chịu đựng thêm vài ngày nữa nhé, dù sao mẹ cũng sắp phải rời nơi này …”

    Khải phóng xe tới căn nhà mà anh mua cho Lệ Thủy. Đèn vẫn còn sáng. Anh lấy điện thoại gửi đi cho cô một dòng tin nhắn.

    “Em ra ngoài cổng đi, anh muốn gặp em một lát.”

    Không gian lặng im, không có hồi âm nào từ chiếc điện thoại. Anh vẫn ngồi im trong xe, anh không muốn quay trở về khi chưa gặp được cô.

    Lệ Thủy tỉnh giấc, cô mở mắt với điện thoại. Hai tiếng trước tin nhắn của anh gửi đến. Cô bật dậy, mặc chút đồ rồi ra ngoài. Thật may, anh vẫn ở đây - cô thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy chiếc Mẹc trắng quen thuộc đỗ ngay trước cổng. Cô mở cửa xe, ngồi cùng hàng ghế với anh.

    Gia Khải nhìn cô rất cẩn thận, ánh nhìn ấy khiến cô không quen, vì trước đó cô chưa từng nhận được một ánh nhìn như vậy.

    Anh chạm vào chiếc váy xòe rộng của cô. Cô vội đẩy tay anh ra:

    - Anh định làm gì vậy. Hôm nay là ngày dạm ngõ của anh với cô ấy mà, sao anh lại ở đây?

    Phải, dù rời xa anh, bận rộn hơn khi phải kiếm việc làm để có thêm chút tiền trước khi nằm ổ, nhưng những ngày qua, cô chưa hề bỏ qua bất kỳ một thông tin gì về anh. Cô vẫn hay lẻn vào Facebook của anh những lúc đêm muộn không ngủ được, đọc rất kỹ những dòng tin nhắn mà Tuệ Minh gửi cho anh.

    Gia Khải bỏ qua hết những câu nói của Lệ Thủy. Anh khẽ kéo chiếc váy xoè của cô lên.. từ từ... chậm rãi...một dải vải đen siết chặt quanh bụng của cô ấy và có thêm một chút máu đang dần chảy xuống đùi cô.

    - Đứa bé này là con của anh sao?

    - Đứa bé nào vậy, chỉ là em không muốn cho anh thấy bộ dạng phát tướng vì béo của mình thôi mà.

    Lệ Thủy lảng tránh câu hỏi của anh. Cô biết anh sẽ không tin những lời cô đang nói, nhưng thừa nhận thì chắc chắn cô sẽ không nói với anh.

    - Sao không nói cho anh biết.

    - Nói cho anh biết ư. Anh liệu có chịu rời bỏ cô ấy và chấp nhận em. Phải là con của anh, nhưng em cũng đã cố gắng hết sức rồi, em biết làm gì được cơ chứ. Em đã từng muốn bỏ nó, nó không nên đến bên em vào lúc này. Đến cuối cùng anh vẫn là chồng của người khác, chỉ có đứa bé này thuộc về em. Anh về làm đám cưới cùng cô ấy đi. Đám cưới ấy không thể thiếu chú rể được.

    - Còn con của em có thể thiếu cha, ý em là vậy sao, ít nhất em cũng phải nói cho anh biết chứ…

    - Vậy giờ anh biết rồi anh làm gì để bù đắp đây. Sao anh có thể trách móc em vì không nói cho biết trong khi bản thân anh thì chưa từng một lần đón nhận em đúng nghĩa. Anh quá yêu cô ấy, anh quá ích kỷ với em. Anh cư xử như thể anh cũng có tình cảm với em mà hóa ra mãi sau em mới biết vì anh từng tổn thương khi cô ấy rời đi nên anh mới dành hết những sự quan tâm đó cho em.

    Anh luôn nghĩ em là cô ấy, nhưng không, mãi mãi không phải, em sao có thể là người phụ nữ anh yêu. Anh về đi, về làm đám cưới cùng cô ấy, sống cho tốt vào, đừng tìm em nữa, em không cần anh phải có trách nhiệm.

    - Em không cần gì từ anh?

    - À, có đấy, cho em thêm tiền đi em cần tiền để mua thêm chút đồ cho đứa bé. Em sắp tiêu hết khoản tiền tiết kiệm mà ngày trước anh cho rồi.

    - Em vẫn chỉ là đồ đàn bà thèm khát những thứ không thuộc về mình.

    - Phải rồi, em là như vậy, anh thật tức cười quá. Anh mong chờ gì ở em chứ.

    - Anh cũng không biết mình mong chờ gì từ em mà đến đây…

    Đêm đông ấy, trời đột ngột mưa giao mùa. Cô ngã xuống giữa những dòng nước xối xả. Máu cứ thế tứa ra pha lẫn vào nước mà tan ra. Gia Khải thấy cô ngã, nhưng anh vẫn như mọi khi, không hề bước đến và nâng cô dậy. Lệ Thủy quá mạnh mẽ. Nếu lúc ấy cô nói rằng muốn giữ anh, có lẽ, anh sẽ ở lại cùng cô.
    ***
    Mùi không gian của bệnh viện không khó để nhận ra. Và trong bầu không khí xám xịt ấy, người đàn ông cũ, anh ta vẫn nắm chặt tay cô như ngày xưa đã từng.

    - Em tỉnh rồi sao, đừng cử động mạnh quá, em đang bị suy nhược cơ thể.

    - Em ở đây bao lâu rồi anh.

    - Hai ngày. Em hôn mê hai ngày rồi. Thật may vì em đã tỉnh lại. Từ nay đừng lo nghĩ nữa, em phải sống vì đứa bé.

    Cô không nói gì lẳng lặng nhắm mắt lại. Ít ra cũng có người luôn mong cô sống thật tốt. Ít ra thì cô cũng không phải là đứa trẻ cô đơn. Mấy ngày sau cô dần hồi phục. Khuôn mặt cũng bớt hơn những phiền muội mỗi ngày.

    - Anh không đi làm sao, lúc nào em mở mắt cũng thấy anh bên cạnh. - Cô khẽ hỏi Vũ khi thấy anh loay hoay sắp cháo ra bát.

    - Ừm có chứ em. Đợi em ăn xong rồi anh đi.

    - Anh vẫn tốt với em quá.

    - Em định làm gì với đứa bé.

    - Em sẽ sinh nó ra, và trở thành một người mẹ tốt. taxi tải thành hưng

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  12. taxitai82 Active Member

    Loading...
    chuyển nhà thành hưng Mùa đông của Hà Nội vẫn là một mùa đông lạnh với Lệ Thủy. Đứa bé đã quá lớn và bác sĩ khuyên cô không nên bỏ nó. Cô chỉ biết khóc. Cứ như gánh nặng thanh xuân để lại, cô nên làm gì lúc này, với đứa bé và với tương lai của chính mình?

    Gia Khải xếp lại vài thứ cho căn phòng tân hôn. Anh phát hiện ra cuốn sổ cũ bị giấu ở giữa khe của giá sách. Anh mở nó ra và đọc.

    “Đến giờ mình vẫn chưa tin được rằng mình đã có thai, mình đúng là một đứa tệ hại, cả ngàn lần muốn bỏ mà cuối cùng lại chẳng đủ can đảm để bỏ đứa bé.

    Gọi tạm con là Min, mẹ sẽ nói chuyện với con bằng những suy nghĩ viết ra trên giấy...cho đến ngày mẹ đủ can đảm để đón nhận con như một điều tuyệt vời của cuộc đời.

    Min được một tháng mẹ phát hiện ra cha con đã đính hôn từ rất lâu rồi. Giá mẹ không chạm vào chiếc laptop đầy kỉ niệm của họ, thì có lẽ, mẹ vẫn có thêm một chút thời gian hạnh phúc nữa bên cạnh cha của con mà không phải bận lòng lo sợ rằng một ngày nào đó, khi cô ấy trở về, mẹ và cha con sẽ trở thành người dưng một cách đột ngột.

    Có lẽ cha con yêu cô ấy rất nhiều Min ạ, mẹ chưa từng nhận được một nụ cười rạng rỡ đến vậy từ cha con, nhưng cô ấy có tất cả. Ngày đầu bước vào căn phòng này, mẹ rất ngạc nhiên vì tủ quần áo có quá nhiều bộ đồ sang trọng còn chưa giật mác. Hóa ra là cha con đã mua để đợi cô ấy về mặc chúng. Thật tệ hại làm sao khi mẹ đã thử hết chúng trong hạnh phúc. Cuối cùng, ngay cả những món đồ nhỏ nhất cũng không thuộc về mẹ.

    Chiếc nịt bụng này có lẽ khiến con đau nhiều lắm, mẹ xin lỗi nhưng có những chuyện chỉ mình mẹ biết thì tốt hơn, mẹ không muốn dùng con làm công cụ để trói buộc cha con, mẹ xin lỗi nhưng con chịu đựng thêm vài ngày nữa nhé, dù sao mẹ cũng sắp phải rời nơi này …”

    Khải phóng xe tới căn nhà mà anh mua cho Lệ Thủy. Đèn vẫn còn sáng. Anh lấy điện thoại gửi đi cho cô một dòng tin nhắn.

    “Em ra ngoài cổng đi, anh muốn gặp em một lát.”

    Không gian lặng im, không có hồi âm nào từ chiếc điện thoại. Anh vẫn ngồi im trong xe, anh không muốn quay trở về khi chưa gặp được cô.

    Lệ Thủy tỉnh giấc, cô mở mắt với điện thoại. Hai tiếng trước tin nhắn của anh gửi đến. Cô bật dậy, mặc chút đồ rồi ra ngoài. Thật may, anh vẫn ở đây - cô thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy chiếc Mẹc trắng quen thuộc đỗ ngay trước cổng. Cô mở cửa xe, ngồi cùng hàng ghế với anh.

    Gia Khải nhìn cô rất cẩn thận, ánh nhìn ấy khiến cô không quen, vì trước đó cô chưa từng nhận được một ánh nhìn như vậy.

    Anh chạm vào chiếc váy xòe rộng của cô. Cô vội đẩy tay anh ra:

    - Anh định làm gì vậy. Hôm nay là ngày dạm ngõ của anh với cô ấy mà, sao anh lại ở đây?

    Phải, dù rời xa anh, bận rộn hơn khi phải kiếm việc làm để có thêm chút tiền trước khi nằm ổ, nhưng những ngày qua, cô chưa hề bỏ qua bất kỳ một thông tin gì về anh. Cô vẫn hay lẻn vào Facebook của anh những lúc đêm muộn không ngủ được, đọc rất kỹ những dòng tin nhắn mà Tuệ Minh gửi cho anh.

    Gia Khải bỏ qua hết những câu nói của Lệ Thủy. Anh khẽ kéo chiếc váy xoè của cô lên.. từ từ... chậm rãi...một dải vải đen siết chặt quanh bụng của cô ấy và có thêm một chút máu đang dần chảy xuống đùi cô.

    - Đứa bé này là con của anh sao?

    - Đứa bé nào vậy, chỉ là em không muốn cho anh thấy bộ dạng phát tướng vì béo của mình thôi mà.

    Lệ Thủy lảng tránh câu hỏi của anh. Cô biết anh sẽ không tin những lời cô đang nói, nhưng thừa nhận thì chắc chắn cô sẽ không nói với anh.

    - Sao không nói cho anh biết.

    - Nói cho anh biết ư. Anh liệu có chịu rời bỏ cô ấy và chấp nhận em. Phải là con của anh, nhưng em cũng đã cố gắng hết sức rồi, em biết làm gì được cơ chứ. Em đã từng muốn bỏ nó, nó không nên đến bên em vào lúc này. Đến cuối cùng anh vẫn là chồng của người khác, chỉ có đứa bé này thuộc về em. Anh về làm đám cưới cùng cô ấy đi. Đám cưới ấy không thể thiếu chú rể được.

    - Còn con của em có thể thiếu cha, ý em là vậy sao, ít nhất em cũng phải nói cho anh biết chứ…

    - Vậy giờ anh biết rồi anh làm gì để bù đắp đây. Sao anh có thể trách móc em vì không nói cho biết trong khi bản thân anh thì chưa từng một lần đón nhận em đúng nghĩa. Anh quá yêu cô ấy, anh quá ích kỷ với em. Anh cư xử như thể anh cũng có tình cảm với em mà hóa ra mãi sau em mới biết vì anh từng tổn thương khi cô ấy rời đi nên anh mới dành hết những sự quan tâm đó cho em.

    Anh luôn nghĩ em là cô ấy, nhưng không, mãi mãi không phải, em sao có thể là người phụ nữ anh yêu. Anh về đi, về làm đám cưới cùng cô ấy, sống cho tốt vào, đừng tìm em nữa, em không cần anh phải có trách nhiệm.

    - Em không cần gì từ anh?

    - À, có đấy, cho em thêm tiền đi em cần tiền để mua thêm chút đồ cho đứa bé. Em sắp tiêu hết khoản tiền tiết kiệm mà ngày trước anh cho rồi.

    - Em vẫn chỉ là đồ đàn bà thèm khát những thứ không thuộc về mình.

    - Phải rồi, em là như vậy, anh thật tức cười quá. Anh mong chờ gì ở em chứ.

    - Anh cũng không biết mình mong chờ gì từ em mà đến đây…

    Đêm đông ấy, trời đột ngột mưa giao mùa. Cô ngã xuống giữa những dòng nước xối xả. Máu cứ thế tứa ra pha lẫn vào nước mà tan ra. Gia Khải thấy cô ngã, nhưng anh vẫn như mọi khi, không hề bước đến và nâng cô dậy. Lệ Thủy quá mạnh mẽ. Nếu lúc ấy cô nói rằng muốn giữ anh, có lẽ, anh sẽ ở lại cùng cô.
    ***
    Mùi không gian của bệnh viện không khó để nhận ra. Và trong bầu không khí xám xịt ấy, người đàn ông cũ, anh ta vẫn nắm chặt tay cô như ngày xưa đã từng.

    - Em tỉnh rồi sao, đừng cử động mạnh quá, em đang bị suy nhược cơ thể.

    - Em ở đây bao lâu rồi anh.

    - Hai ngày. Em hôn mê hai ngày rồi. Thật may vì em đã tỉnh lại. Từ nay đừng lo nghĩ nữa, em phải sống vì đứa bé.

    Cô không nói gì lẳng lặng nhắm mắt lại. Ít ra cũng có người luôn mong cô sống thật tốt. Ít ra thì cô cũng không phải là đứa trẻ cô đơn. Mấy ngày sau cô dần hồi phục. Khuôn mặt cũng bớt hơn những phiền muội mỗi ngày.

    - Anh không đi làm sao, lúc nào em mở mắt cũng thấy anh bên cạnh. - Cô khẽ hỏi Vũ khi thấy anh loay hoay sắp cháo ra bát.

    - Ừm có chứ em. Đợi em ăn xong rồi anh đi.

    - Anh vẫn tốt với em quá.

    - Em định làm gì với đứa bé.

    - Em sẽ sinh nó ra, và trở thành một người mẹ tốt. taxi tải thành hưng

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



Chia sẻ trang này thôi