vwinvn

taixi tải thành hưng 1

Discussion in 'Thiết kế Kiến trúc' started by thanhhunghn81, Jun 7, 2018.

  1. baoy962 Member

    chuyển nhà thành hưng Đó là điều xảy ra đối với tôi vào một dịp hè về quê chơi. Lúc ấy, tôi bắt chuyến xe từ Long Khánh về Sài Gòn. Có lẽ là do duyên, dự định ban đầu của gia đình tôi là sẽ đi một chiếc xe khác, nhưng do lỡ chuyến nên chúng tôi đã đổi sang chiếc xe giường nằm, nhờ vậy mà tôi gặp được anh, chàng thu vé duyên dáng, thân thiện và hài hước. Khi tôi cố định xong vị trí của mình mới có dịp để quan sát xung quanh. Đang mải mê với cảnh vật vùng quê bình yên, bỗng tâm hồn tôi xao động bởi giọng nói cởi mở của một người thanh niên, anh có đôi mắt một mí, nụ cười duyên và gần gũi, trông rất ưa nhìn, ít nhất đối với tôi là vậy. Tôi quan sát thấy anh nói chuyện rất có duyên, đa số những hành khách trên xe đều cởi mở với anh ngay lần gặp đầu tiên. Đặc biệt anh rất thích trò chuyện với những người lớn tuổi và giúp đỡ họ nhiệt tình. Tôi ngắm nhìn anh suốt, không rõ anh có biết hay không, tôi cứ mong anh đến gần và trò chuyện.

    Anh loay hoay một hồi cũng đến bên hàng ghế của tôi và đóng màn giúp tôi (mặc dù trời không mấy nắng), tim tôi đập thình thịch. Tôi là người say xe nhưng lần đầu tiên trong cuộc đời đi xe lại cầu mong sao xe chạy thật chậm để được ngắm anh thêm vì tôi biết đây là duyên. Biết bao giờ mới có thể gặp lại anh giữa thế giới rộng lớn này. Gần đến nơi, tôi tiến lên phía trên và ngồi kế anh, là do tôi cố tình muốn thế đấy, thấy thật tuyệt vời. Cũng chẳng biết anh có bạn gái hay vợ con gì chưa, dù sao đi nữa cảm giác yêu từ cái nhìn đầu tiên thật lạ và thú vị. Sự thật là tôi cũng không nhớ rõ gương mặt của anh (dù trên xe tôi đã cố gắng ghi nhớ), nhưng những điểm nổi bật trên khuôn mặt anh đều in sâu trong đầu tôi. Tuỳ duyên đến, mong sao tôi có thể gặp lại anh một lần nữa.

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  2. baoy962 Member

    chuyển nhà thành hưng Đó là điều xảy ra đối với tôi vào một dịp hè về quê chơi. Lúc ấy, tôi bắt chuyến xe từ Long Khánh về Sài Gòn. Có lẽ là do duyên, dự định ban đầu của gia đình tôi là sẽ đi một chiếc xe khác, nhưng do lỡ chuyến nên chúng tôi đã đổi sang chiếc xe giường nằm, nhờ vậy mà tôi gặp được anh, chàng thu vé duyên dáng, thân thiện và hài hước. Khi tôi cố định xong vị trí của mình mới có dịp để quan sát xung quanh. Đang mải mê với cảnh vật vùng quê bình yên, bỗng tâm hồn tôi xao động bởi giọng nói cởi mở của một người thanh niên, anh có đôi mắt một mí, nụ cười duyên và gần gũi, trông rất ưa nhìn, ít nhất đối với tôi là vậy. Tôi quan sát thấy anh nói chuyện rất có duyên, đa số những hành khách trên xe đều cởi mở với anh ngay lần gặp đầu tiên. Đặc biệt anh rất thích trò chuyện với những người lớn tuổi và giúp đỡ họ nhiệt tình. Tôi ngắm nhìn anh suốt, không rõ anh có biết hay không, tôi cứ mong anh đến gần và trò chuyện.

    Anh loay hoay một hồi cũng đến bên hàng ghế của tôi và đóng màn giúp tôi (mặc dù trời không mấy nắng), tim tôi đập thình thịch. Tôi là người say xe nhưng lần đầu tiên trong cuộc đời đi xe lại cầu mong sao xe chạy thật chậm để được ngắm anh thêm vì tôi biết đây là duyên. Biết bao giờ mới có thể gặp lại anh giữa thế giới rộng lớn này. Gần đến nơi, tôi tiến lên phía trên và ngồi kế anh, là do tôi cố tình muốn thế đấy, thấy thật tuyệt vời. Cũng chẳng biết anh có bạn gái hay vợ con gì chưa, dù sao đi nữa cảm giác yêu từ cái nhìn đầu tiên thật lạ và thú vị. Sự thật là tôi cũng không nhớ rõ gương mặt của anh (dù trên xe tôi đã cố gắng ghi nhớ), nhưng những điểm nổi bật trên khuôn mặt anh đều in sâu trong đầu tôi. Tuỳ duyên đến, mong sao tôi có thể gặp lại anh một lần nữa.

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  3. baoy962 Member

    chuyển nhà thành hưng http://chuyennhathanhhunghanoi.comTôi 27 tuổi, làm công nhân ở quê, vừa chia tay người yêu được 3 tháng. Tôi đang không biết làm sao để có thể thoát ra khỏi tình trạng mệt mỏi, đau khổ vì bị thất tình như vậy. Chúng tôi yêu nhau được hơn một năm, làm cùng công ty, trước đó quen nhau hơn một năm tôi mới dám nhận lời yêu. Bạn kém tôi 2 tuổi, do tuổi tác ít hơn nên việc dám nói ra tình cảm là bạn đã phải trải qua việc đấu tranh tinh thần rất nhiều, sợ tôi không đồng ý thì mất tình bạn. Rồi do tôi có người công khai tặng hoa tán tỉnh nên bạn quyết tâm tỏ tình, sợ nếu không nói sẽ mất tôi.

    Bạn kể cho tôi nghe về quá khứ chơi bời và còn phải đi trại giáo dưỡng nữa. Tôi nghĩ bạn dám nói ra như thế thì sẽ thay đổi được. Chúng tôi yêu nhau trong im lặng vì sợ mọi người trong công ty biết sẽ trêu đùa. Rồi khi mọi người biết, bạn đã bảo tôi đừng lo, có bạn rồi. Bạn dần dần dẹp hết mọi sự đùa cợt đến từ người ở công ty khiến tôi tự tin đi bên cạnh bạn. Mọi người tiếp xúc đều nói bạn ngoan ngoãn nhưng tôi hiểu đó chỉ là một phần con người được bạn che đậy. Bạn vẫn bảo tôi, ở công ty và ra xã hội thì bạn là hai con người khác nhau hoàn toàn. Bạn chơi với bạn bè rất tốt. Qua cách nói chuyện, bạn sẵn sàng ăn thua đủ với một người chơi xấu nhưng lại tỏ vẻ không có gì khiến người đó không đề phòng.

    Tôi không hiểu bạn có yêu tôi thật lòng không khi giữa bạn bè và tôi thì bạn bè luôn được xếp trên. Với bạn ý người yêu có thể không có, nhưng chắc chắn bạn bè phải luôn bên cạnh. Chúng tôi đã nhiều lần cãi nhau về vấn đề này. Chúng tôi yêu nhau hơn một năm, cảm xúc nhiều lần muốn vượt qua giới hạn, thế mà bạn luôn là người chủ động bảo không. Bạn nói có thể mất tiền đi chơi gái để giải quyết nhu cầu sinh lý chứ nhất định không quan hệ với tôi. Bạn còn nói thẳng là một tháng đi gái 2 lần, tôi không có quyền cản cũng như không cản được vì đó là nhu cầu của tất cả đàn ông. Tôi rất buồn nhưng không nói lại được vì mỗi lần cãi nhau là bạn lại nói không can thiệp vào việc riêng của nhau, bạn cũng không can thiệp vào việc tôi quen ai và làm gì.

    Hơn một năm yêu nhau tôi chỉ biết tên bố mẹ và địa chỉ nhà bạn, chưa một lần bạn muốn đưa tôi về nhà ra mắt. Tôi chỉ biết cuộc sống của bạn qua lời bạn kể, còn lại bạn chơi với ai làm những gì khi không ở công ty thì tuyệt đối tôi không biết cũng như không được phép hỏi. Mỗi lần nói giận dỗi bạn đều kệ đến khi nào hết giận thì tôi lại tự đi bắt chuyện với bạn.

    Rồi tôi cảm nhận được bạn dần muốn xa lánh, chỉ là không muốn nói dừng lại trước mà để tôi nói. Đi với bạn bè cùng công ty bạn nói nhiều, cười đùa nhiều, còn gợi chuyện để nói với mọi người. Đi với tôi bạn im lặng, hỏi gì thì nói, còn không cả hai cùng im lặng. Giờ chúng tôi chia tay rồi, bạn nói chỉ là bạn thôi, giờ muốn lo sự nghiệp. Chia tay nhau tôi rất buồn, còn bạn vẫn vui vẻ tụ tập với bạn bè, chơi bời, công việc không có gì tiến triển. Bố mẹ tôi giục đi xem mặt mai mối để lấy chồng. Tôi vẫn còn buồn việc cũ, chưa nghĩ đến chuyện đó, mong được các bạn chia sẻ.

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  4. baoy962 Member

    chuyển nhà thành hưng http://chuyennhathanhhunghanoi.comTôi 27 tuổi, làm công nhân ở quê, vừa chia tay người yêu được 3 tháng. Tôi đang không biết làm sao để có thể thoát ra khỏi tình trạng mệt mỏi, đau khổ vì bị thất tình như vậy. Chúng tôi yêu nhau được hơn một năm, làm cùng công ty, trước đó quen nhau hơn một năm tôi mới dám nhận lời yêu. Bạn kém tôi 2 tuổi, do tuổi tác ít hơn nên việc dám nói ra tình cảm là bạn đã phải trải qua việc đấu tranh tinh thần rất nhiều, sợ tôi không đồng ý thì mất tình bạn. Rồi do tôi có người công khai tặng hoa tán tỉnh nên bạn quyết tâm tỏ tình, sợ nếu không nói sẽ mất tôi.

    Bạn kể cho tôi nghe về quá khứ chơi bời và còn phải đi trại giáo dưỡng nữa. Tôi nghĩ bạn dám nói ra như thế thì sẽ thay đổi được. Chúng tôi yêu nhau trong im lặng vì sợ mọi người trong công ty biết sẽ trêu đùa. Rồi khi mọi người biết, bạn đã bảo tôi đừng lo, có bạn rồi. Bạn dần dần dẹp hết mọi sự đùa cợt đến từ người ở công ty khiến tôi tự tin đi bên cạnh bạn. Mọi người tiếp xúc đều nói bạn ngoan ngoãn nhưng tôi hiểu đó chỉ là một phần con người được bạn che đậy. Bạn vẫn bảo tôi, ở công ty và ra xã hội thì bạn là hai con người khác nhau hoàn toàn. Bạn chơi với bạn bè rất tốt. Qua cách nói chuyện, bạn sẵn sàng ăn thua đủ với một người chơi xấu nhưng lại tỏ vẻ không có gì khiến người đó không đề phòng.

    Tôi không hiểu bạn có yêu tôi thật lòng không khi giữa bạn bè và tôi thì bạn bè luôn được xếp trên. Với bạn ý người yêu có thể không có, nhưng chắc chắn bạn bè phải luôn bên cạnh. Chúng tôi đã nhiều lần cãi nhau về vấn đề này. Chúng tôi yêu nhau hơn một năm, cảm xúc nhiều lần muốn vượt qua giới hạn, thế mà bạn luôn là người chủ động bảo không. Bạn nói có thể mất tiền đi chơi gái để giải quyết nhu cầu sinh lý chứ nhất định không quan hệ với tôi. Bạn còn nói thẳng là một tháng đi gái 2 lần, tôi không có quyền cản cũng như không cản được vì đó là nhu cầu của tất cả đàn ông. Tôi rất buồn nhưng không nói lại được vì mỗi lần cãi nhau là bạn lại nói không can thiệp vào việc riêng của nhau, bạn cũng không can thiệp vào việc tôi quen ai và làm gì.

    Hơn một năm yêu nhau tôi chỉ biết tên bố mẹ và địa chỉ nhà bạn, chưa một lần bạn muốn đưa tôi về nhà ra mắt. Tôi chỉ biết cuộc sống của bạn qua lời bạn kể, còn lại bạn chơi với ai làm những gì khi không ở công ty thì tuyệt đối tôi không biết cũng như không được phép hỏi. Mỗi lần nói giận dỗi bạn đều kệ đến khi nào hết giận thì tôi lại tự đi bắt chuyện với bạn.

    Rồi tôi cảm nhận được bạn dần muốn xa lánh, chỉ là không muốn nói dừng lại trước mà để tôi nói. Đi với bạn bè cùng công ty bạn nói nhiều, cười đùa nhiều, còn gợi chuyện để nói với mọi người. Đi với tôi bạn im lặng, hỏi gì thì nói, còn không cả hai cùng im lặng. Giờ chúng tôi chia tay rồi, bạn nói chỉ là bạn thôi, giờ muốn lo sự nghiệp. Chia tay nhau tôi rất buồn, còn bạn vẫn vui vẻ tụ tập với bạn bè, chơi bời, công việc không có gì tiến triển. Bố mẹ tôi giục đi xem mặt mai mối để lấy chồng. Tôi vẫn còn buồn việc cũ, chưa nghĩ đến chuyện đó, mong được các bạn chia sẻ.

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  5. hethongdien Member


    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  6. baoy962 Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi 23 tuổi, anh hơn tôi 10 tuổi, mới lập gia đình hơn một năm và vợ anh mới sinh em bé vài tháng. Tôi là cô gái nông thôn lên thành phố làm việc, còn anh cũng làm việc xa để vợ con ở nhà. Theo mọi người nhận xét thì tôi xinh đẹp, trắng trẻo, tính tình thân thiện và chuẩn bị học lên thạc sĩ. Tôi từ trước tới giờ chỉ biết học và trải qua một mối tình học trò trong sáng. Còn vợ anh là người phụ nữ hiền lành, có phần cục mịch, không được xinh đẹp và chỉ ở nhà nuôi con. Tôi quen anh vì cả hai làm chung công ty. Ấn tượng đầu tiên của tôi rằng anh là người đàn ông điềm đạm, hiền lành, chăm chỉ, yêu thương gia đình. Tuy rằng tôi còn trẻ nhưng không thích những người đàn ông bằng tuổi hoặc trẻ hơn, tôi cần cảm giác ở bên người đàn ông trưởng thành mà những người bằng tuổi tôi không có được.

    Cứ thế sau 2 tháng tôi nhận ra mình đã cảm mến anh. Anh dần cảm nhận được tình cảm tôi dành cho anh nên những lúc đi qua nhau anh đều cố tình cầm tay, vuốt má hoặc chạm vào người tôi. Có điều tuyệt nhiên giữa chúng tôi không có những tin nhắn mập mờ, những cuộc gọi lúc nửa đêm hay những điều sai trái khác hay ảnh hưởng tới cuộc sống của nhau. Anh vẫn hay gọi tôi là "tình yêu của anh", lắng nghe những khi tôi tâm sự và cho lời khuyên chân thành. Tôi luôn trân trọng anh vì những điều đó. Có lúc tôi trách ông trời sao không để cho gặp anh sớm hơn, hoặc là anh đã độc thân đến năm 32 tuổi rồi sao không đợi thêm chút nữa thì tôi đã có thể đường đường chính chính ở bên anh. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Mọi việc vẫn êm đềm như thế cho tới khi tôi nghỉ việc để sang chỗ mới làm. 4 tháng làm việc với anh khiến tôi cảm nhận được mình đã trưởng thành hơn nhiều. Tôi ra đi một cách thoải mái nhưng xa anh lòng lại rối bời và nhớ da diết. Tôi quyết định hẹn gặp anh ở quán cà phê do anh làm chủ. Tối đó chúng tôi nói chuyện với nhau rất vui vẻ về công việc, đồng nghiệp cho đến khi nhân viên của anh đóng cửa đi về. Anh đột nhiên ôm chặt rồi hôn môi tôi, anh lao vào tôi như một con thú. Trong tôi có 2 luồng suy nghĩ giằng xé nhau, rằng tôi yêu anh, muốn ở bên anh nhưng cũng không muốn phá hoại hạnh phúc gia đình anh và phá hoại thanh danh, thể diện của chính mình, làm những việc đi ngược với luân thường đạo lý. Lúc đó người tôi mềm nhũn nhưng vẫn cố đẩy anh ra và nói anh đừng làm như thế. Anh dừng lại hỏi tôi: "Anh làm em sợ hả", rồi tiếp tục đụng chạm vào tôi. Mặc dù yêu anh nhưng tôi thực sự sợ hãi và đẩy anh ra. Tôi lấy xe đi về mặc cho bên ngoài trời mưa tầm tã và anh cứ ôm ghì lấy tôi.

    Anh nói tôi hãy ở lại nhưng tôi vẫn dứt khoát đi về vì không muốn mọi việc đi quá xa. Tôi nghĩ rằng có thể lúc đó anh không làm chủ được bản thân hoặc anh chỉ xem tôi là món phở ngon mà vợ anh không có. Tối đó tôi đã không thể nào ngủ được, tối về anh chỉ nhắn cho tôi là về tới nhà nhắn tin cho anh. Nhưng tôi không nhắn lại, giữa chúng tôi cũng không hề có bất kỳ liên lạc gì hai ngày qua. Tôi biết rằng lý trí bảo đã làm đúng nhưng trái tim vẫn không thể ngừng nhung nhớ về anh được. Xin hãy cho tôi lời khuyên chân thành nhất bởi giờ đây trái tim tôi thực sự rối bời.

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  7. baoy962 Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi 23 tuổi, anh hơn tôi 10 tuổi, mới lập gia đình hơn một năm và vợ anh mới sinh em bé vài tháng. Tôi là cô gái nông thôn lên thành phố làm việc, còn anh cũng làm việc xa để vợ con ở nhà. Theo mọi người nhận xét thì tôi xinh đẹp, trắng trẻo, tính tình thân thiện và chuẩn bị học lên thạc sĩ. Tôi từ trước tới giờ chỉ biết học và trải qua một mối tình học trò trong sáng. Còn vợ anh là người phụ nữ hiền lành, có phần cục mịch, không được xinh đẹp và chỉ ở nhà nuôi con. Tôi quen anh vì cả hai làm chung công ty. Ấn tượng đầu tiên của tôi rằng anh là người đàn ông điềm đạm, hiền lành, chăm chỉ, yêu thương gia đình. Tuy rằng tôi còn trẻ nhưng không thích những người đàn ông bằng tuổi hoặc trẻ hơn, tôi cần cảm giác ở bên người đàn ông trưởng thành mà những người bằng tuổi tôi không có được.

    Cứ thế sau 2 tháng tôi nhận ra mình đã cảm mến anh. Anh dần cảm nhận được tình cảm tôi dành cho anh nên những lúc đi qua nhau anh đều cố tình cầm tay, vuốt má hoặc chạm vào người tôi. Có điều tuyệt nhiên giữa chúng tôi không có những tin nhắn mập mờ, những cuộc gọi lúc nửa đêm hay những điều sai trái khác hay ảnh hưởng tới cuộc sống của nhau. Anh vẫn hay gọi tôi là "tình yêu của anh", lắng nghe những khi tôi tâm sự và cho lời khuyên chân thành. Tôi luôn trân trọng anh vì những điều đó. Có lúc tôi trách ông trời sao không để cho gặp anh sớm hơn, hoặc là anh đã độc thân đến năm 32 tuổi rồi sao không đợi thêm chút nữa thì tôi đã có thể đường đường chính chính ở bên anh. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Mọi việc vẫn êm đềm như thế cho tới khi tôi nghỉ việc để sang chỗ mới làm. 4 tháng làm việc với anh khiến tôi cảm nhận được mình đã trưởng thành hơn nhiều. Tôi ra đi một cách thoải mái nhưng xa anh lòng lại rối bời và nhớ da diết. Tôi quyết định hẹn gặp anh ở quán cà phê do anh làm chủ. Tối đó chúng tôi nói chuyện với nhau rất vui vẻ về công việc, đồng nghiệp cho đến khi nhân viên của anh đóng cửa đi về. Anh đột nhiên ôm chặt rồi hôn môi tôi, anh lao vào tôi như một con thú. Trong tôi có 2 luồng suy nghĩ giằng xé nhau, rằng tôi yêu anh, muốn ở bên anh nhưng cũng không muốn phá hoại hạnh phúc gia đình anh và phá hoại thanh danh, thể diện của chính mình, làm những việc đi ngược với luân thường đạo lý. Lúc đó người tôi mềm nhũn nhưng vẫn cố đẩy anh ra và nói anh đừng làm như thế. Anh dừng lại hỏi tôi: "Anh làm em sợ hả", rồi tiếp tục đụng chạm vào tôi. Mặc dù yêu anh nhưng tôi thực sự sợ hãi và đẩy anh ra. Tôi lấy xe đi về mặc cho bên ngoài trời mưa tầm tã và anh cứ ôm ghì lấy tôi.

    Anh nói tôi hãy ở lại nhưng tôi vẫn dứt khoát đi về vì không muốn mọi việc đi quá xa. Tôi nghĩ rằng có thể lúc đó anh không làm chủ được bản thân hoặc anh chỉ xem tôi là món phở ngon mà vợ anh không có. Tối đó tôi đã không thể nào ngủ được, tối về anh chỉ nhắn cho tôi là về tới nhà nhắn tin cho anh. Nhưng tôi không nhắn lại, giữa chúng tôi cũng không hề có bất kỳ liên lạc gì hai ngày qua. Tôi biết rằng lý trí bảo đã làm đúng nhưng trái tim vẫn không thể ngừng nhung nhớ về anh được. Xin hãy cho tôi lời khuyên chân thành nhất bởi giờ đây trái tim tôi thực sự rối bời.

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  8. vien91234 Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi 25 tuổi, công việc ổn định, thu nhập khá. Bạn gái tôi ra trường được một năm, đang dạy mấy lớp gia sư và nộp hồ sơ xin việc. Chúng tôi sống cùng một thành phố, yêu nhau được hơn 3 năm. Cách đây mấy hôm, tôi đưa cô ấy đi phỏng vấn. Đến nơi, tôi ngồi đợi ngoài cổng, cô ấy đi vào và đưa tôi cầm hộ túi xách. Đang ngồi chơi game trên điện thoại giết thời gian, tôi nghe thấy tiếng chuông 2-3 tin nhắn từ túi xách của cô ấy. Đây là chiếc điện thoại "cục gạch" chỉ có vài tính năng cơ bản, và không phải là cái cô ấy thường dùng.

    Tò mò, tôi lấy ra xem phần tin nhắn. Thực sự tôi không biết dùng từ nào để diễn tả tâm trạng mình lúc đó, giống như bị rơi xuống hầm băng lạnh buốt vậy. Cô ấy nhắn tin với người đàn ông khác, lời lẽ cực mùi mẫn, nói về chuyện họ nhớ nhung và quan hệ tình dục thế nào. Lời lẽ trần trụi, tôi cảm thấy có chút thô tục. Tôi không thể tưởng tượng nổi, người con gái tôi luôn cho rằng sống có nguyên tắc, rõ ràng lại cùng lúc yêu và lên giường với 2 người đàn ông (tôi và người kia). Người kia ở xa, một tháng họ chỉ gặp nhau vài lần.

    Thấy cô ấy đi ra cùng vẻ mặt buồn rầu vì trượt phỏng vấn, lời nói nghẹn ở cổ tôi. Mấy hôm nay tôi suy nghĩ, liệu có phải cô ấy phản bội không hay đó chỉ là điện thoại của người khác? Tôi vẫn hy vọng là vế thứ hai nhưng có vẻ khó, bởi cô ấy cầm máy người khác làm gì. Giờ tôi bối rối quá, chưa biết phải làm sao vì thực sự tôi rất yêu bạn gái và chưa bao giờ nghĩ tới việc rời xa cô ấy. Mong chuyên gia và độc giả cho tôi xin lời khuyên. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Trường

    Chuyên gia tâm lý Trần Kim Xuân gợi ý:

    Chào bạn Trường,

    Trong hơn 3 năm yêu nhau, bạn và bạn gái đã tìm hiểu về nhau thế nào rồi? Tức là bạn gái bạn đã gặp gỡ bạn bè, đồng nghiệp, gia đình bạn chưa? Thái độ và cách đối xử của cô ấy thế nào? Ngược lại, cô ấy đã đưa bạn gặp gỡ những người thân thiết của cô ấy chưa? Ngoài ra, những lúc bạn có chuyện không vui, gặp khó khăn hoặc đau ốm, cô ấy đối với bạn thế nào? Hãy ngẫm thật kỹ để có cái nhìn khách quan hơn về con người của cô ấy.

    Bạn có thể dành một quãng thời gian nhất định, ví dụ một tháng, để tìm hiểu kỹ chuyện về chiếc điện thoại lạ. Nếu chiếc điện thoại đó vẫn tiếp tục ở chỗ cô ấy và phát sinh tin nhắn mới, vậy gần như có thể khẳng định nó là của cô ấy chứ không phải của người khác như bạn đang nghi ngờ. Cũng trong thời gian này, bạn nên để ý kỹ hơn tới hành vi của bạn gái để xem có thấy dấu hiệu gì bất thường không. Nếu một người bắt cá hai tay, một tháng gặp người kia vài lần thì chắc chắn sẽ có khác lạ, bạn sẽ nhận ra ngay.

    Nếu đúng là bạn gái lừa dối, bạn nên nói thẳng mọi chuyện với cô ấy, đồng thời nói lên những suy nghĩ, cảm xúc, nỗi đau, sự thất vọng của mình. Nếu cô ấy thú nhận một cách chân thành, hối hận và xin bạn tha thứ, bạn có thể tùy vào cảm xúc của bản thân mà quyết định: chia tay hay cho cả hai thêm một thời gian yêu và cảm nhận. Nhưng bạn nên nhớ, trong trường hợp này, nếu thực sự có thể bao dung, bỏ qua, không nhắc lại hoặc bạn có thể gạt ra sau lưng, không bị chuyện cũ làm khó chịu thì mới nên tiếp tục. Còn nếu không, cố kéo dài cũng chỉ khiến cả hai thêm đau khổ mà thôi.

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  9. vien91234 Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi 25 tuổi, công việc ổn định, thu nhập khá. Bạn gái tôi ra trường được một năm, đang dạy mấy lớp gia sư và nộp hồ sơ xin việc. Chúng tôi sống cùng một thành phố, yêu nhau được hơn 3 năm. Cách đây mấy hôm, tôi đưa cô ấy đi phỏng vấn. Đến nơi, tôi ngồi đợi ngoài cổng, cô ấy đi vào và đưa tôi cầm hộ túi xách. Đang ngồi chơi game trên điện thoại giết thời gian, tôi nghe thấy tiếng chuông 2-3 tin nhắn từ túi xách của cô ấy. Đây là chiếc điện thoại "cục gạch" chỉ có vài tính năng cơ bản, và không phải là cái cô ấy thường dùng.

    Tò mò, tôi lấy ra xem phần tin nhắn. Thực sự tôi không biết dùng từ nào để diễn tả tâm trạng mình lúc đó, giống như bị rơi xuống hầm băng lạnh buốt vậy. Cô ấy nhắn tin với người đàn ông khác, lời lẽ cực mùi mẫn, nói về chuyện họ nhớ nhung và quan hệ tình dục thế nào. Lời lẽ trần trụi, tôi cảm thấy có chút thô tục. Tôi không thể tưởng tượng nổi, người con gái tôi luôn cho rằng sống có nguyên tắc, rõ ràng lại cùng lúc yêu và lên giường với 2 người đàn ông (tôi và người kia). Người kia ở xa, một tháng họ chỉ gặp nhau vài lần.

    Thấy cô ấy đi ra cùng vẻ mặt buồn rầu vì trượt phỏng vấn, lời nói nghẹn ở cổ tôi. Mấy hôm nay tôi suy nghĩ, liệu có phải cô ấy phản bội không hay đó chỉ là điện thoại của người khác? Tôi vẫn hy vọng là vế thứ hai nhưng có vẻ khó, bởi cô ấy cầm máy người khác làm gì. Giờ tôi bối rối quá, chưa biết phải làm sao vì thực sự tôi rất yêu bạn gái và chưa bao giờ nghĩ tới việc rời xa cô ấy. Mong chuyên gia và độc giả cho tôi xin lời khuyên. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Trường

    Chuyên gia tâm lý Trần Kim Xuân gợi ý:

    Chào bạn Trường,

    Trong hơn 3 năm yêu nhau, bạn và bạn gái đã tìm hiểu về nhau thế nào rồi? Tức là bạn gái bạn đã gặp gỡ bạn bè, đồng nghiệp, gia đình bạn chưa? Thái độ và cách đối xử của cô ấy thế nào? Ngược lại, cô ấy đã đưa bạn gặp gỡ những người thân thiết của cô ấy chưa? Ngoài ra, những lúc bạn có chuyện không vui, gặp khó khăn hoặc đau ốm, cô ấy đối với bạn thế nào? Hãy ngẫm thật kỹ để có cái nhìn khách quan hơn về con người của cô ấy.

    Bạn có thể dành một quãng thời gian nhất định, ví dụ một tháng, để tìm hiểu kỹ chuyện về chiếc điện thoại lạ. Nếu chiếc điện thoại đó vẫn tiếp tục ở chỗ cô ấy và phát sinh tin nhắn mới, vậy gần như có thể khẳng định nó là của cô ấy chứ không phải của người khác như bạn đang nghi ngờ. Cũng trong thời gian này, bạn nên để ý kỹ hơn tới hành vi của bạn gái để xem có thấy dấu hiệu gì bất thường không. Nếu một người bắt cá hai tay, một tháng gặp người kia vài lần thì chắc chắn sẽ có khác lạ, bạn sẽ nhận ra ngay.

    Nếu đúng là bạn gái lừa dối, bạn nên nói thẳng mọi chuyện với cô ấy, đồng thời nói lên những suy nghĩ, cảm xúc, nỗi đau, sự thất vọng của mình. Nếu cô ấy thú nhận một cách chân thành, hối hận và xin bạn tha thứ, bạn có thể tùy vào cảm xúc của bản thân mà quyết định: chia tay hay cho cả hai thêm một thời gian yêu và cảm nhận. Nhưng bạn nên nhớ, trong trường hợp này, nếu thực sự có thể bao dung, bỏ qua, không nhắc lại hoặc bạn có thể gạt ra sau lưng, không bị chuyện cũ làm khó chịu thì mới nên tiếp tục. Còn nếu không, cố kéo dài cũng chỉ khiến cả hai thêm đau khổ mà thôi.

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  10. vien91234 Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi 25 tuổi, công việc ổn định, thu nhập khá. Bạn gái tôi ra trường được một năm, đang dạy mấy lớp gia sư và nộp hồ sơ xin việc. Chúng tôi sống cùng một thành phố, yêu nhau được hơn 3 năm. Cách đây mấy hôm, tôi đưa cô ấy đi phỏng vấn. Đến nơi, tôi ngồi đợi ngoài cổng, cô ấy đi vào và đưa tôi cầm hộ túi xách. Đang ngồi chơi game trên điện thoại giết thời gian, tôi nghe thấy tiếng chuông 2-3 tin nhắn từ túi xách của cô ấy. Đây là chiếc điện thoại "cục gạch" chỉ có vài tính năng cơ bản, và không phải là cái cô ấy thường dùng.

    Tò mò, tôi lấy ra xem phần tin nhắn. Thực sự tôi không biết dùng từ nào để diễn tả tâm trạng mình lúc đó, giống như bị rơi xuống hầm băng lạnh buốt vậy. Cô ấy nhắn tin với người đàn ông khác, lời lẽ cực mùi mẫn, nói về chuyện họ nhớ nhung và quan hệ tình dục thế nào. Lời lẽ trần trụi, tôi cảm thấy có chút thô tục. Tôi không thể tưởng tượng nổi, người con gái tôi luôn cho rằng sống có nguyên tắc, rõ ràng lại cùng lúc yêu và lên giường với 2 người đàn ông (tôi và người kia). Người kia ở xa, một tháng họ chỉ gặp nhau vài lần.

    Thấy cô ấy đi ra cùng vẻ mặt buồn rầu vì trượt phỏng vấn, lời nói nghẹn ở cổ tôi. Mấy hôm nay tôi suy nghĩ, liệu có phải cô ấy phản bội không hay đó chỉ là điện thoại của người khác? Tôi vẫn hy vọng là vế thứ hai nhưng có vẻ khó, bởi cô ấy cầm máy người khác làm gì. Giờ tôi bối rối quá, chưa biết phải làm sao vì thực sự tôi rất yêu bạn gái và chưa bao giờ nghĩ tới việc rời xa cô ấy. Mong chuyên gia và độc giả cho tôi xin lời khuyên. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Trường

    Chuyên gia tâm lý Trần Kim Xuân gợi ý:

    Chào bạn Trường,

    Trong hơn 3 năm yêu nhau, bạn và bạn gái đã tìm hiểu về nhau thế nào rồi? Tức là bạn gái bạn đã gặp gỡ bạn bè, đồng nghiệp, gia đình bạn chưa? Thái độ và cách đối xử của cô ấy thế nào? Ngược lại, cô ấy đã đưa bạn gặp gỡ những người thân thiết của cô ấy chưa? Ngoài ra, những lúc bạn có chuyện không vui, gặp khó khăn hoặc đau ốm, cô ấy đối với bạn thế nào? Hãy ngẫm thật kỹ để có cái nhìn khách quan hơn về con người của cô ấy.

    Bạn có thể dành một quãng thời gian nhất định, ví dụ một tháng, để tìm hiểu kỹ chuyện về chiếc điện thoại lạ. Nếu chiếc điện thoại đó vẫn tiếp tục ở chỗ cô ấy và phát sinh tin nhắn mới, vậy gần như có thể khẳng định nó là của cô ấy chứ không phải của người khác như bạn đang nghi ngờ. Cũng trong thời gian này, bạn nên để ý kỹ hơn tới hành vi của bạn gái để xem có thấy dấu hiệu gì bất thường không. Nếu một người bắt cá hai tay, một tháng gặp người kia vài lần thì chắc chắn sẽ có khác lạ, bạn sẽ nhận ra ngay.

    Nếu đúng là bạn gái lừa dối, bạn nên nói thẳng mọi chuyện với cô ấy, đồng thời nói lên những suy nghĩ, cảm xúc, nỗi đau, sự thất vọng của mình. Nếu cô ấy thú nhận một cách chân thành, hối hận và xin bạn tha thứ, bạn có thể tùy vào cảm xúc của bản thân mà quyết định: chia tay hay cho cả hai thêm một thời gian yêu và cảm nhận. Nhưng bạn nên nhớ, trong trường hợp này, nếu thực sự có thể bao dung, bỏ qua, không nhắc lại hoặc bạn có thể gạt ra sau lưng, không bị chuyện cũ làm khó chịu thì mới nên tiếp tục. Còn nếu không, cố kéo dài cũng chỉ khiến cả hai thêm đau khổ mà thôi.

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  11. vien91234 Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi 25 tuổi, công việc ổn định, thu nhập khá. Bạn gái tôi ra trường được một năm, đang dạy mấy lớp gia sư và nộp hồ sơ xin việc. Chúng tôi sống cùng một thành phố, yêu nhau được hơn 3 năm. Cách đây mấy hôm, tôi đưa cô ấy đi phỏng vấn. Đến nơi, tôi ngồi đợi ngoài cổng, cô ấy đi vào và đưa tôi cầm hộ túi xách. Đang ngồi chơi game trên điện thoại giết thời gian, tôi nghe thấy tiếng chuông 2-3 tin nhắn từ túi xách của cô ấy. Đây là chiếc điện thoại "cục gạch" chỉ có vài tính năng cơ bản, và không phải là cái cô ấy thường dùng.

    Tò mò, tôi lấy ra xem phần tin nhắn. Thực sự tôi không biết dùng từ nào để diễn tả tâm trạng mình lúc đó, giống như bị rơi xuống hầm băng lạnh buốt vậy. Cô ấy nhắn tin với người đàn ông khác, lời lẽ cực mùi mẫn, nói về chuyện họ nhớ nhung và quan hệ tình dục thế nào. Lời lẽ trần trụi, tôi cảm thấy có chút thô tục. Tôi không thể tưởng tượng nổi, người con gái tôi luôn cho rằng sống có nguyên tắc, rõ ràng lại cùng lúc yêu và lên giường với 2 người đàn ông (tôi và người kia). Người kia ở xa, một tháng họ chỉ gặp nhau vài lần.

    Thấy cô ấy đi ra cùng vẻ mặt buồn rầu vì trượt phỏng vấn, lời nói nghẹn ở cổ tôi. Mấy hôm nay tôi suy nghĩ, liệu có phải cô ấy phản bội không hay đó chỉ là điện thoại của người khác? Tôi vẫn hy vọng là vế thứ hai nhưng có vẻ khó, bởi cô ấy cầm máy người khác làm gì. Giờ tôi bối rối quá, chưa biết phải làm sao vì thực sự tôi rất yêu bạn gái và chưa bao giờ nghĩ tới việc rời xa cô ấy. Mong chuyên gia và độc giả cho tôi xin lời khuyên. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Trường

    Chuyên gia tâm lý Trần Kim Xuân gợi ý:

    Chào bạn Trường,

    Trong hơn 3 năm yêu nhau, bạn và bạn gái đã tìm hiểu về nhau thế nào rồi? Tức là bạn gái bạn đã gặp gỡ bạn bè, đồng nghiệp, gia đình bạn chưa? Thái độ và cách đối xử của cô ấy thế nào? Ngược lại, cô ấy đã đưa bạn gặp gỡ những người thân thiết của cô ấy chưa? Ngoài ra, những lúc bạn có chuyện không vui, gặp khó khăn hoặc đau ốm, cô ấy đối với bạn thế nào? Hãy ngẫm thật kỹ để có cái nhìn khách quan hơn về con người của cô ấy.

    Bạn có thể dành một quãng thời gian nhất định, ví dụ một tháng, để tìm hiểu kỹ chuyện về chiếc điện thoại lạ. Nếu chiếc điện thoại đó vẫn tiếp tục ở chỗ cô ấy và phát sinh tin nhắn mới, vậy gần như có thể khẳng định nó là của cô ấy chứ không phải của người khác như bạn đang nghi ngờ. Cũng trong thời gian này, bạn nên để ý kỹ hơn tới hành vi của bạn gái để xem có thấy dấu hiệu gì bất thường không. Nếu một người bắt cá hai tay, một tháng gặp người kia vài lần thì chắc chắn sẽ có khác lạ, bạn sẽ nhận ra ngay.

    Nếu đúng là bạn gái lừa dối, bạn nên nói thẳng mọi chuyện với cô ấy, đồng thời nói lên những suy nghĩ, cảm xúc, nỗi đau, sự thất vọng của mình. Nếu cô ấy thú nhận một cách chân thành, hối hận và xin bạn tha thứ, bạn có thể tùy vào cảm xúc của bản thân mà quyết định: chia tay hay cho cả hai thêm một thời gian yêu và cảm nhận. Nhưng bạn nên nhớ, trong trường hợp này, nếu thực sự có thể bao dung, bỏ qua, không nhắc lại hoặc bạn có thể gạt ra sau lưng, không bị chuyện cũ làm khó chịu thì mới nên tiếp tục. Còn nếu không, cố kéo dài cũng chỉ khiến cả hai thêm đau khổ mà thôi.

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  12. vien91234 Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi 25 tuổi, công việc ổn định, thu nhập khá. Bạn gái tôi ra trường được một năm, đang dạy mấy lớp gia sư và nộp hồ sơ xin việc. Chúng tôi sống cùng một thành phố, yêu nhau được hơn 3 năm. Cách đây mấy hôm, tôi đưa cô ấy đi phỏng vấn. Đến nơi, tôi ngồi đợi ngoài cổng, cô ấy đi vào và đưa tôi cầm hộ túi xách. Đang ngồi chơi game trên điện thoại giết thời gian, tôi nghe thấy tiếng chuông 2-3 tin nhắn từ túi xách của cô ấy. Đây là chiếc điện thoại "cục gạch" chỉ có vài tính năng cơ bản, và không phải là cái cô ấy thường dùng.

    Tò mò, tôi lấy ra xem phần tin nhắn. Thực sự tôi không biết dùng từ nào để diễn tả tâm trạng mình lúc đó, giống như bị rơi xuống hầm băng lạnh buốt vậy. Cô ấy nhắn tin với người đàn ông khác, lời lẽ cực mùi mẫn, nói về chuyện họ nhớ nhung và quan hệ tình dục thế nào. Lời lẽ trần trụi, tôi cảm thấy có chút thô tục. Tôi không thể tưởng tượng nổi, người con gái tôi luôn cho rằng sống có nguyên tắc, rõ ràng lại cùng lúc yêu và lên giường với 2 người đàn ông (tôi và người kia). Người kia ở xa, một tháng họ chỉ gặp nhau vài lần.

    Thấy cô ấy đi ra cùng vẻ mặt buồn rầu vì trượt phỏng vấn, lời nói nghẹn ở cổ tôi. Mấy hôm nay tôi suy nghĩ, liệu có phải cô ấy phản bội không hay đó chỉ là điện thoại của người khác? Tôi vẫn hy vọng là vế thứ hai nhưng có vẻ khó, bởi cô ấy cầm máy người khác làm gì. Giờ tôi bối rối quá, chưa biết phải làm sao vì thực sự tôi rất yêu bạn gái và chưa bao giờ nghĩ tới việc rời xa cô ấy. Mong chuyên gia và độc giả cho tôi xin lời khuyên. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Trường

    Chuyên gia tâm lý Trần Kim Xuân gợi ý:

    Chào bạn Trường,

    Trong hơn 3 năm yêu nhau, bạn và bạn gái đã tìm hiểu về nhau thế nào rồi? Tức là bạn gái bạn đã gặp gỡ bạn bè, đồng nghiệp, gia đình bạn chưa? Thái độ và cách đối xử của cô ấy thế nào? Ngược lại, cô ấy đã đưa bạn gặp gỡ những người thân thiết của cô ấy chưa? Ngoài ra, những lúc bạn có chuyện không vui, gặp khó khăn hoặc đau ốm, cô ấy đối với bạn thế nào? Hãy ngẫm thật kỹ để có cái nhìn khách quan hơn về con người của cô ấy.

    Bạn có thể dành một quãng thời gian nhất định, ví dụ một tháng, để tìm hiểu kỹ chuyện về chiếc điện thoại lạ. Nếu chiếc điện thoại đó vẫn tiếp tục ở chỗ cô ấy và phát sinh tin nhắn mới, vậy gần như có thể khẳng định nó là của cô ấy chứ không phải của người khác như bạn đang nghi ngờ. Cũng trong thời gian này, bạn nên để ý kỹ hơn tới hành vi của bạn gái để xem có thấy dấu hiệu gì bất thường không. Nếu một người bắt cá hai tay, một tháng gặp người kia vài lần thì chắc chắn sẽ có khác lạ, bạn sẽ nhận ra ngay.

    Nếu đúng là bạn gái lừa dối, bạn nên nói thẳng mọi chuyện với cô ấy, đồng thời nói lên những suy nghĩ, cảm xúc, nỗi đau, sự thất vọng của mình. Nếu cô ấy thú nhận một cách chân thành, hối hận và xin bạn tha thứ, bạn có thể tùy vào cảm xúc của bản thân mà quyết định: chia tay hay cho cả hai thêm một thời gian yêu và cảm nhận. Nhưng bạn nên nhớ, trong trường hợp này, nếu thực sự có thể bao dung, bỏ qua, không nhắc lại hoặc bạn có thể gạt ra sau lưng, không bị chuyện cũ làm khó chịu thì mới nên tiếp tục. Còn nếu không, cố kéo dài cũng chỉ khiến cả hai thêm đau khổ mà thôi.

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  13. vien91234 Member

    chuyển nhà thành hưng Ở đời, cứ con cái lên tiếng về mâu thuẫn giữa mình và cha hoặc mẹ thì mặc định người con ấy đều nhận được những cái nhìn không thiện cảm, hoặc những suy nghĩ chê bai về tội bất hiếu. Nhưng nếu không giãi bày, tôi cảm thấy tim mình như thắt lại, không thể thở nổi. Tôi là đứa con gái lớn lên trong sự dạy bảo của bà ngoại, không biết mặt cha, còn mẹ thì một phần có nhiều công việc, nhiều mối quan hệ và cũng còn nguyên do đó là khi nhìn tôi bà lại thù hằn. Mẹ nghĩ đến bóng dáng người đàn ông phía sau hình hài của tôi, vì thế ít gần gũi hoặc dạy bảo. Cũng may mắn là tôi được dạy dỗ và cho ăn học nên có nghề nghiệp để nuôi sống bản thân với gia đình.

    Mẹ tôi với bản tính lanh lẹ nên cũng rất thành công trong công việc. Tôi và mẹ ít trao đổi qua lại, bởi lẽ tính tôi ít nói, từ tốn như bà ngoại, còn mẹ tôi rất hay la lối, có khi không kiềm chế được bản thân, la hét và ánh mắt nhìn rất sợ. Tôi bị ám ảnh ánh mắt đó từ khi còn bé nên lúc nhỏ có cái gì cần tìm là tự tìm. Khi lớn lên có gì đó cần giải quyết là tôi tự suy nghĩ và quyết định, bởi có nhiều lúc hỏi mẹ trong khi bà đang làm việc gì đó là bị quát mắng rất dữ. Những lúc ấy tôi thường im lặng và bỏ đi chỗ khác để khỏi ồn ào. Mẹ la lối mà tôi trả lời thì bà nói sao tôi dám trả lời lại, còn nếu tôi không nói lại thì mẹ bảo câm hay sao không trả lời. Vì thiếu bóng dáng người cha dạy dỗ nên tôi cũng lấy nhầm người chồng an phận, không chí hướng và nghề nghiệp bấp bênh. Anh dù không rượu chè, cờ bạc nhưng cũng chỉ cần 3 bữa cơm, 2 ly cà phê mỗi ngày là ngủ khỏe, mặc tôi lo kinh tế cho 2 đứa con và cho cả chồng. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Mâu thuẫn của tôi và mẹ xảy ra trầm trọng gần 5-6 năm nay, khi bà bỏ tiền đầu tư trên mạng, chơi tiền ảo... Lúc mới tham gia, mẹ rất hăng say, chưa đầy 4 tháng mà mẹ quản lý gần 200 người chơi. Mặc tôi khuyên nhủ đó là một cái bong bóng ảo, có thể nổ bất cứ lúc nào, mẹ lại không có kinh nghiệm, kiến thức quản lý rủi ro, sẽ rất nguy hiểm. Mẹ la lối và nói tôi: "Ngu bền bỉ và nghèo suốt đời" vì không chịu tham gia cùng. Em trai tôi (em cùng mẹ khác cha) ăn học, có nghề nghiệp đàng hoàng mà mẹ tôi bắt bỏ đi, chỉ cần theo bà quản lý người đầu tư vào mô hình kinh doanh tiền ảo. Cùng lúc bà tham gia đầu tư tiền ảo, tôi cũng bắt đầu khởi nghiệp với sản phẩm của mình, người ta khởi nghiệp có ít nhất vài triệu hoặc vài chục triệu trong tay, còn tôi tay trắng khi vừa sinh con 2 tháng.

    Tính tôi luôn tự quyết định những việc của mình, cho nên dù không có tiền tôi thà mượn ngân hàng chứ ít khi nhờ vả cha mẹ, bà con hay bạn bè. Tôi còn nhớ mẹ cầm 1.000 USD cho một người đầu tư để anh này phát triển dự án của anh ấy mà không cần trả lại trong khi tôi vừa ký giấy giải ngân khoản nợ với ngân hàng. Mặc dù không có quyền nhờ vả cha mẹ giúp đỡ mình nhưng nhìn cảnh ấy thật sự tôi rất tủi thân. Công việc của tôi tỉ lệ nghịch với mẹ, lúc bà đang ở trên đỉnh cao, được hệ thống đầu tư trả lãi 300% mỗi tháng cho tiền đầu tư, thì người khởi nghiệp như tôi trải qua muôn vàn khó khăn, không thể nào kể hết, tiền xoay vòng chứ ít khi nào ở yên trong túi, một mình làm hết các vị trí.

    Tôi chỉ còn nhớ hình ảnh mẹ thấy tôi một mình xoay trong đống sản phẩm thì chạy tới nắm giật tóc tôi, cầm chổi đập vào đống sản phẩm của tôi mà bảo: "Dẹp hết đi, quăng hết vào thùng rác đi, đi làm một tháng vài chục triệu đi, chứ đừng ngồi làm mấy thứ này nữa". Tôi không dám khóc, sợ các con kinh hãi, nhưng nước mắt cứ rơi và nuốt vào trong, rất cô đơn. Rồi hệ thống đầu tư của mẹ bắt đầu có vấn đề, ngưng trả lãi trong vài ngày, vài tuần, và một năm nay bao nhiêu tiền đổ vào chơi cho hệ thống này ngày càng mất giá, những người tham gia hệ thống đầu tư bắt đầu chửi bới, đến nhà mẹ đòi lại tiền... Trái lại, công việc của tôi bắt đầu khởi sắc, bản thân được phỏng vấn trên hai chương trình về khởi nghiệp, sản phẩm làm ra nhiều hơn, mặc dù vẫn còn rất cực nhưng mọi việc bắt đầu tốt lên.

    Mẹ tôi đã cáu gắt giờ lại còn làm không khí mệt mỏi hơn, khách hàng đến liên hệ công việc với tôi bà đều chửi lộn với họ làm tôi xấu hổ không còn biết trốn đâu. Gặp bạn bè đến nhà bà đều chỉ mấy thùng sản phẩm của tôi mà nói là tôi làm bà bị stress, hàng hóa khách hàng của tôi nhiều lắm, làm bà hoa mắt, nằm ngủ bà cũng thấy ác mộng vì tôi. Bà nói: "Mày không có tiền, không có vốn mà khách hàng ở đâu ra dữ vậy, suốt đời như culi quần quật". Chắc do tôi và mẹ không có sự cảm thông, quấn quýt như những cặp mẹ con khác, tôi thấy thật mệt mỏi. Tôi tự nhủ, sau này mẹ đau yếu tôi vẫn chăm sóc cho bà nhưng với bổn phận của con người với nhau, còn tình cảm chắc sẽ không còn quyến luyến. Mong rằng kiếp sau chúng tôi đừng là mẹ con nữa để mẹ có thể cười vui với một đứa con khác.

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  14. vien91234 Member

    chuyển nhà thành hưng http://chuyennhathanhhunghanoi.comTôi 27 tuổi, làm công nhân ở quê, vừa chia tay người yêu được 3 tháng. Tôi đang không biết làm sao để có thể thoát ra khỏi tình trạng mệt mỏi, đau khổ vì bị thất tình như vậy. Chúng tôi yêu nhau được hơn một năm, làm cùng công ty, trước đó quen nhau hơn một năm tôi mới dám nhận lời yêu. Bạn kém tôi 2 tuổi, do tuổi tác ít hơn nên việc dám nói ra tình cảm là bạn đã phải trải qua việc đấu tranh tinh thần rất nhiều, sợ tôi không đồng ý thì mất tình bạn. Rồi do tôi có người công khai tặng hoa tán tỉnh nên bạn quyết tâm tỏ tình, sợ nếu không nói sẽ mất tôi.

    Bạn kể cho tôi nghe về quá khứ chơi bời và còn phải đi trại giáo dưỡng nữa. Tôi nghĩ bạn dám nói ra như thế thì sẽ thay đổi được. Chúng tôi yêu nhau trong im lặng vì sợ mọi người trong công ty biết sẽ trêu đùa. Rồi khi mọi người biết, bạn đã bảo tôi đừng lo, có bạn rồi. Bạn dần dần dẹp hết mọi sự đùa cợt đến từ người ở công ty khiến tôi tự tin đi bên cạnh bạn. Mọi người tiếp xúc đều nói bạn ngoan ngoãn nhưng tôi hiểu đó chỉ là một phần con người được bạn che đậy. Bạn vẫn bảo tôi, ở công ty và ra xã hội thì bạn là hai con người khác nhau hoàn toàn. Bạn chơi với bạn bè rất tốt. Qua cách nói chuyện, bạn sẵn sàng ăn thua đủ với một người chơi xấu nhưng lại tỏ vẻ không có gì khiến người đó không đề phòng.

    Tôi không hiểu bạn có yêu tôi thật lòng không khi giữa bạn bè và tôi thì bạn bè luôn được xếp trên. Với bạn ý người yêu có thể không có, nhưng chắc chắn bạn bè phải luôn bên cạnh. Chúng tôi đã nhiều lần cãi nhau về vấn đề này. Chúng tôi yêu nhau hơn một năm, cảm xúc nhiều lần muốn vượt qua giới hạn, thế mà bạn luôn là người chủ động bảo không. Bạn nói có thể mất tiền đi chơi gái để giải quyết nhu cầu sinh lý chứ nhất định không quan hệ với tôi. Bạn còn nói thẳng là một tháng đi gái 2 lần, tôi không có quyền cản cũng như không cản được vì đó là nhu cầu của tất cả đàn ông. Tôi rất buồn nhưng không nói lại được vì mỗi lần cãi nhau là bạn lại nói không can thiệp vào việc riêng của nhau, bạn cũng không can thiệp vào việc tôi quen ai và làm gì.

    Hơn một năm yêu nhau tôi chỉ biết tên bố mẹ và địa chỉ nhà bạn, chưa một lần bạn muốn đưa tôi về nhà ra mắt. Tôi chỉ biết cuộc sống của bạn qua lời bạn kể, còn lại bạn chơi với ai làm những gì khi không ở công ty thì tuyệt đối tôi không biết cũng như không được phép hỏi. Mỗi lần nói giận dỗi bạn đều kệ đến khi nào hết giận thì tôi lại tự đi bắt chuyện với bạn.

    Rồi tôi cảm nhận được bạn dần muốn xa lánh, chỉ là không muốn nói dừng lại trước mà để tôi nói. Đi với bạn bè cùng công ty bạn nói nhiều, cười đùa nhiều, còn gợi chuyện để nói với mọi người. Đi với tôi bạn im lặng, hỏi gì thì nói, còn không cả hai cùng im lặng. Giờ chúng tôi chia tay rồi, bạn nói chỉ là bạn thôi, giờ muốn lo sự nghiệp. Chia tay nhau tôi rất buồn, còn bạn vẫn vui vẻ tụ tập với bạn bè, chơi bời, công việc không có gì tiến triển. Bố mẹ tôi giục đi xem mặt mai mối để lấy chồng. Tôi vẫn còn buồn việc cũ, chưa nghĩ đến chuyện đó, mong được các bạn chia sẻ.

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  15. vien91234 Member

    chuyển nhà thành hưng http://chuyennhathanhhunghanoi.comTôi 27 tuổi, làm công nhân ở quê, vừa chia tay người yêu được 3 tháng. Tôi đang không biết làm sao để có thể thoát ra khỏi tình trạng mệt mỏi, đau khổ vì bị thất tình như vậy. Chúng tôi yêu nhau được hơn một năm, làm cùng công ty, trước đó quen nhau hơn một năm tôi mới dám nhận lời yêu. Bạn kém tôi 2 tuổi, do tuổi tác ít hơn nên việc dám nói ra tình cảm là bạn đã phải trải qua việc đấu tranh tinh thần rất nhiều, sợ tôi không đồng ý thì mất tình bạn. Rồi do tôi có người công khai tặng hoa tán tỉnh nên bạn quyết tâm tỏ tình, sợ nếu không nói sẽ mất tôi.

    Bạn kể cho tôi nghe về quá khứ chơi bời và còn phải đi trại giáo dưỡng nữa. Tôi nghĩ bạn dám nói ra như thế thì sẽ thay đổi được. Chúng tôi yêu nhau trong im lặng vì sợ mọi người trong công ty biết sẽ trêu đùa. Rồi khi mọi người biết, bạn đã bảo tôi đừng lo, có bạn rồi. Bạn dần dần dẹp hết mọi sự đùa cợt đến từ người ở công ty khiến tôi tự tin đi bên cạnh bạn. Mọi người tiếp xúc đều nói bạn ngoan ngoãn nhưng tôi hiểu đó chỉ là một phần con người được bạn che đậy. Bạn vẫn bảo tôi, ở công ty và ra xã hội thì bạn là hai con người khác nhau hoàn toàn. Bạn chơi với bạn bè rất tốt. Qua cách nói chuyện, bạn sẵn sàng ăn thua đủ với một người chơi xấu nhưng lại tỏ vẻ không có gì khiến người đó không đề phòng.

    Tôi không hiểu bạn có yêu tôi thật lòng không khi giữa bạn bè và tôi thì bạn bè luôn được xếp trên. Với bạn ý người yêu có thể không có, nhưng chắc chắn bạn bè phải luôn bên cạnh. Chúng tôi đã nhiều lần cãi nhau về vấn đề này. Chúng tôi yêu nhau hơn một năm, cảm xúc nhiều lần muốn vượt qua giới hạn, thế mà bạn luôn là người chủ động bảo không. Bạn nói có thể mất tiền đi chơi gái để giải quyết nhu cầu sinh lý chứ nhất định không quan hệ với tôi. Bạn còn nói thẳng là một tháng đi gái 2 lần, tôi không có quyền cản cũng như không cản được vì đó là nhu cầu của tất cả đàn ông. Tôi rất buồn nhưng không nói lại được vì mỗi lần cãi nhau là bạn lại nói không can thiệp vào việc riêng của nhau, bạn cũng không can thiệp vào việc tôi quen ai và làm gì.

    Hơn một năm yêu nhau tôi chỉ biết tên bố mẹ và địa chỉ nhà bạn, chưa một lần bạn muốn đưa tôi về nhà ra mắt. Tôi chỉ biết cuộc sống của bạn qua lời bạn kể, còn lại bạn chơi với ai làm những gì khi không ở công ty thì tuyệt đối tôi không biết cũng như không được phép hỏi. Mỗi lần nói giận dỗi bạn đều kệ đến khi nào hết giận thì tôi lại tự đi bắt chuyện với bạn.

    Rồi tôi cảm nhận được bạn dần muốn xa lánh, chỉ là không muốn nói dừng lại trước mà để tôi nói. Đi với bạn bè cùng công ty bạn nói nhiều, cười đùa nhiều, còn gợi chuyện để nói với mọi người. Đi với tôi bạn im lặng, hỏi gì thì nói, còn không cả hai cùng im lặng. Giờ chúng tôi chia tay rồi, bạn nói chỉ là bạn thôi, giờ muốn lo sự nghiệp. Chia tay nhau tôi rất buồn, còn bạn vẫn vui vẻ tụ tập với bạn bè, chơi bời, công việc không có gì tiến triển. Bố mẹ tôi giục đi xem mặt mai mối để lấy chồng. Tôi vẫn còn buồn việc cũ, chưa nghĩ đến chuyện đó, mong được các bạn chia sẻ.

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  16. marblev1 Member

    DONG THANG CO-OPERATION is one of the Leading and reliable natural Marble & Stone Supplier in Viet Nam. Located in Thanh Hoa Province where is the heart of Marble and Stone Quarry area in our country, We own 3 factories with advanced machines and 5 Quarries for various kind of Marble and Stone such as Crystal White Marble, Lemon Beige Marble, Multi Color marble/Gris Nebula, Blue Lime Stone and various types of Granite.

    For Over 15 years, DONG THANG CO-OPERATION has been blessed with a reputation for Ethical and responsible in business and trusted by local and International Customers. THONG THANG CO-OPERATION is your most reliable supplier for natural marble and stone in Viet Nam. We produce and supply vast variety types of natural stones and decorative tiles for building construction. We offer the best Viet Nam marble to prestigious construction companies, architects and wholesalers in local and international markets mainly Europe, Middle East, USA, Australia, Africa and Far East.

    We can provide customers all forms of marble and stone such as rough blocks, slabs, standard size and cut to size tiles. All types of finishes are provided with our production operation like Polished, honed, flamed, Antiqued, bushed, blasted, tumbled and sanded. A high degree of quality control, material selection and packing is maintained strictly at DONG THANG CO-OPERATION to ensure that our products are up to international standards.

    With market trends and beautiful nature looks of marble and stone origins Viet Nam and reasonable price, new customers from news markets are coming to us. 80 % of our products are being exported to oversea market and its increasing every year. DONG THANG is to bring the fame of Viet Nam Marble to the world with our skilled Teams that support customer best services, quality and competitive price and to ensure customers who work with us, they work in their comfort zone!

    “ Dong Thang Co-Operation Marble, Your Elegant Image!”

    White Marble VietNam, marble vietnam, blue stone, multi color , natural marble vietnam, white marble, blue stone vietnam, pavement , export marble vietnam, Multicolor marble vietnam , stone pavement vietnam , multicolor vietnam , vietnam white marble, vietnam stone ,Antique Blue Stone, Bush Hammered Blue Stone , Tumbled Blue Stone Viet Nam , Saw cut Blue Stone , vietnamese bluestone tumbled , Honed Blue Stone VietNam

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  17. vien91234 Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi 23 tuổi, anh hơn tôi 10 tuổi, mới lập gia đình hơn một năm và vợ anh mới sinh em bé vài tháng. Tôi là cô gái nông thôn lên thành phố làm việc, còn anh cũng làm việc xa để vợ con ở nhà. Theo mọi người nhận xét thì tôi xinh đẹp, trắng trẻo, tính tình thân thiện và chuẩn bị học lên thạc sĩ. Tôi từ trước tới giờ chỉ biết học và trải qua một mối tình học trò trong sáng. Còn vợ anh là người phụ nữ hiền lành, có phần cục mịch, không được xinh đẹp và chỉ ở nhà nuôi con. Tôi quen anh vì cả hai làm chung công ty. Ấn tượng đầu tiên của tôi rằng anh là người đàn ông điềm đạm, hiền lành, chăm chỉ, yêu thương gia đình. Tuy rằng tôi còn trẻ nhưng không thích những người đàn ông bằng tuổi hoặc trẻ hơn, tôi cần cảm giác ở bên người đàn ông trưởng thành mà những người bằng tuổi tôi không có được.

    Cứ thế sau 2 tháng tôi nhận ra mình đã cảm mến anh. Anh dần cảm nhận được tình cảm tôi dành cho anh nên những lúc đi qua nhau anh đều cố tình cầm tay, vuốt má hoặc chạm vào người tôi. Có điều tuyệt nhiên giữa chúng tôi không có những tin nhắn mập mờ, những cuộc gọi lúc nửa đêm hay những điều sai trái khác hay ảnh hưởng tới cuộc sống của nhau. Anh vẫn hay gọi tôi là "tình yêu của anh", lắng nghe những khi tôi tâm sự và cho lời khuyên chân thành. Tôi luôn trân trọng anh vì những điều đó. Có lúc tôi trách ông trời sao không để cho gặp anh sớm hơn, hoặc là anh đã độc thân đến năm 32 tuổi rồi sao không đợi thêm chút nữa thì tôi đã có thể đường đường chính chính ở bên anh. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Mọi việc vẫn êm đềm như thế cho tới khi tôi nghỉ việc để sang chỗ mới làm. 4 tháng làm việc với anh khiến tôi cảm nhận được mình đã trưởng thành hơn nhiều. Tôi ra đi một cách thoải mái nhưng xa anh lòng lại rối bời và nhớ da diết. Tôi quyết định hẹn gặp anh ở quán cà phê do anh làm chủ. Tối đó chúng tôi nói chuyện với nhau rất vui vẻ về công việc, đồng nghiệp cho đến khi nhân viên của anh đóng cửa đi về. Anh đột nhiên ôm chặt rồi hôn môi tôi, anh lao vào tôi như một con thú. Trong tôi có 2 luồng suy nghĩ giằng xé nhau, rằng tôi yêu anh, muốn ở bên anh nhưng cũng không muốn phá hoại hạnh phúc gia đình anh và phá hoại thanh danh, thể diện của chính mình, làm những việc đi ngược với luân thường đạo lý. Lúc đó người tôi mềm nhũn nhưng vẫn cố đẩy anh ra và nói anh đừng làm như thế. Anh dừng lại hỏi tôi: "Anh làm em sợ hả", rồi tiếp tục đụng chạm vào tôi. Mặc dù yêu anh nhưng tôi thực sự sợ hãi và đẩy anh ra. Tôi lấy xe đi về mặc cho bên ngoài trời mưa tầm tã và anh cứ ôm ghì lấy tôi.

    Anh nói tôi hãy ở lại nhưng tôi vẫn dứt khoát đi về vì không muốn mọi việc đi quá xa. Tôi nghĩ rằng có thể lúc đó anh không làm chủ được bản thân hoặc anh chỉ xem tôi là món phở ngon mà vợ anh không có. Tối đó tôi đã không thể nào ngủ được, tối về anh chỉ nhắn cho tôi là về tới nhà nhắn tin cho anh. Nhưng tôi không nhắn lại, giữa chúng tôi cũng không hề có bất kỳ liên lạc gì hai ngày qua. Tôi biết rằng lý trí bảo đã làm đúng nhưng trái tim vẫn không thể ngừng nhung nhớ về anh được. Xin hãy cho tôi lời khuyên chân thành nhất bởi giờ đây trái tim tôi thực sự rối bời.

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  18. baoy962 Member

    chuyển nhà thành hưng Qua người quen giới thiệu, chúng tôi lấy nhau khi tôi 26 tuổi, anh 30 tuổi. Tôi làm nhân viên văn văn phòng, anh là công an. Nơi tôi sống, đàn ông thô lỗ, nói tục và tệ nhất là lăng nhăng, nhận thấy anh không có những tính đó cộng với việc là người có trách nhiệm lo lắng cho gia đình, lo làm ăn, không hút thuốc và hiền lành nên chúng tôi cưới nhau qua vài tháng tìm hiểu. Sống chung mới thấy, chúng tôi khác nhiều trong suy nghĩ, cách sống. Trước đó, tôi đánh giá cao tính có trách nhiệm với gia đình, nhưng khi sống với nhau tôi mới thấy mặt trái của nó. Anh và tôi cả tuần đi làm, chỉ cuối tuần được nghỉ, nhưng có hôm anh đi trực thì cuối tuần chỉ còn lại một ngày. Nhưng từ khi mới cưới đến giờ có 2 con, tuần nào anh cũng về nhà mình, có khi giữa tuần cũng về. Nhà máy bơm hư, tối cũng phải chạy về, rồi mua thuốc cho má, đi đám ma giùm ba, đám cưới giùm má, đi nhậu với bạn... Lúc đầu tôi bực, gây nhau, giờ chán quá chẳng thèm gây vì nếu cố giữ anh ở nhà cũng như cái xác, đi qua đi lại rồi xem tivi, nhìn thấy càng thêm bực.

    Vấn đề lớn hơn mà tôi đối mặt là không có sự kết nối vợ chồng. Quan điểm của tôi là gia đình phải là một đội, nhưng anh lúc nào cũng xem tôi là đối phương, còn anh và gia đình anh là một đội, kể cả trong những lúc vợ chồng bình thường không cãi vã gì. Vì sự bực mình không giải quyết được nên chúng tôi nói chuyện với nhau cũng chừng dăm câu một ngày. Chuyện vợ chồng tôi trong một năm đầu cũng bình thường. Tôi có thai sau cưới khoảng 2 tháng. Sau đó vì con nhỏ nên vợ chồng ngủ riêng, lâu lâu chúng tôi mới quan hệ khi tôi gợi ý. Anh bị yếu, đi khám nhưng bị cao huyết áp nên dùng thuốc cũng không tốt, tôi cũng hạn chế gợi ý. Tôi chỉ cần một người chồng để san sẻ, yêu thương, còn chuyện yếu của anh thì nếu anh không làm được cũng chỉ cần ôm tôi là đủ.

    Rất lâu rồi chúng tôi cứ sống như người thân, không nắm tay, không ôm hôn hay nằm cạnh nhau, không ăn chung hay ngủ cùng giường. Anh luôn né tránh những lúc riêng tư chỉ có 2 người. Ở nhà, anh nếu không chơi với con hay xem tivi, hoặc gọi điện thoại thì đi ngủ chứ ít khi muốn nói chuyện với tôi. Thời gian chúng tôi không quan hệ vợ chồng phải tính bằng tháng và bằng năm. Tôi có nói chuyện với anh thẳng về chuyện này nhưng đâu cũng vào đấy. Tôi có đem chuyện này nói với má chồng vì lúc đó nghi anh không bị yếu mà đồng tính. Bà bảo sẽ nói anh trị bệnh. Khi tôi hỏi trực tiếp anh có phải là gay không thì anh tránh đi không trả lời hoặc là nói muốn nghĩ sao thì nghĩ. Sau đó, do vài lần uống thuốc và quan hệ, tôi có thai bé thứ 2. Lúc có thai thì không quan hệ vì sợ ảnh hưởng bé, sau sinh có đôi lần, giờ đã 4 năm trôi qua.

    Đến lúc này tôi thật sự nghi ngờ anh đồng tính, nhìn lại cách cư xử của một đồng nghiệp gay kín cũng gần giống như vậy. Anh hiền lành, luôn nhún nhường với người khác, sợ người ta đánh giá, cố làm hài lòng mọi người. Trong một bữa nhậu thật xỉn, tôi thấy anh ôm chặt những người đàn ông khác, hôn trên mặt họ, trong lúc những người đó cũng hơi ái ngại dưới hành động thân mật đó. Có một lần tôi kiểm tra tin nhắn thì thấy anh nhắn qua lại với một đồng nghiệp nam thấy kỳ kỳ, anh hỏi tuổi, rồi hỏi gì đó mà người này nói là “bí mật, giống anh”, có tin nhắn gửi lại nội dung là “MIN”.

    Tôi suy nghĩ mãi rồi quyết định hỏi thẳng, lần này thì anh tái mặt nhưng trả lời là không biết tin nhắn như vậy nghĩa là gì, anh không biết gì cả. Trước đó, tôi có tâm sự với một chị đồng nghiệp về chuyện gia đình, chị âm thầm cho bạn chị ấy là gay làm quen với chồng tôi, hẹn được đi uống cà phê. Rồi anh đó thấy hình bé gái trong điện thoại chồng tôi nên thôi hẹn hò luôn. Chị giữ bí mật, không nói với tôi, sợ phá hoại hạnh phúc gia đình tôi. Sau này, tôi nói mình đang nghi ngờ chồng thì chị mới kể lại câu chuyện đó cho tôi nghe. Tôi không tin lắm. Chị nói anh kia bảo là anh dùng ngôn ngữ chỉ cùng hệ mới hiểu và chịu gặp, còn trai bình thường thì sẽ không hiểu và không gặp. Giờ chị mất liên lạc với anh ấy nên không thể gặp nhau và hỏi thêm được.

    Nhìn nhận của người ngoài về anh là người hiền lành, chịu khó, có trách nhiệm, sống đàng hoàng; có ai biết trong cuộc hôn nhân của chính mình tôi hoàn toàn cô đơn, không có bạn đời, chỉ có người chồng đầy đủ trách nhiệm với con thôi. Tôi thì bất ổn về tâm lý lẫn sinh lý nhưng chồng mỗi ngày vẫn bình thường, vui vẻ, không có vẻ gì là có vấn đề hay bức xúc về mặt sinh lý, vẫn đi nhậu thường xuyên. Mặc dù tôi muốn gạt suy nghĩ về chuyện vợ chồng rắc rối để cố sống bình thường nhưng cảm giác cô đơn cứ đeo bám. Mỗi tháng cơ thể sinh học bình thường của tôi vẫn hoạt động theo chu kỳ, tôi lại phải vất vả kìm chế chính mình.

    Hiện chúng tôi kết hôn được 12 năm, tôi 39 tuổi, chồng tôi 43 tuổi. Tôi muốn giải quyết rắc rối hoặc ly hôn, còn anh không muốn ly hôn, muốn cứ sống tiếp tục chứ không giải quyết gì. Ly hôn thì tôi cảm thấy mình có tội với hai đứa nhỏ, nhưng còn ở tiếp tôi không biết mình cố gắng được bao lâu trong hoàn cảnh này. Tôi đang ở ngã ba đường, mong được các bạn chia sẻ.http://chuyennhathanhhunghanoi.com/

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  19. baoy962 Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi 26 tuổi, có chồng được 7 năm, có một bé trai 6 tuổi và đang mang thai được 6 tháng. Có lẽ tôi là một người phụ nữ yếu đuối, dễ xiêu lòng nên trong 7 năm qua tôi phát hiện chồng mình ngoại tình với không dưới 10 người, đa số là gái bán bia, tôi cũng giận và bỏ về nhà mẹ đẻ nhưng chồng xuống năn nỉ, hứa thay đổi tôi lại quay về. Anh quan tâm và hay đưa tôi du lịch đây đó, người ngoài không biết sẽ nghĩ anh là người chồng tốt.

    Cách đây một tháng tôi biết chồng mình đã quen một người được nửa năm (tôi bắt gặp anh ở nhà người đó đến 2h sáng), còn sử dụng móc khóa cặp với nhau do người đó tặng. Bạn bè ai cũng biết anh quen người ấy. Vài ngày sau tôi lại phát hiện anh nhắn tin rất tình cảm với một người khác qua mạng nhưng người này tôi nghĩ chưa đi quá xa vì anh chỉ tán tỉnh khoảng hơn tháng nay. Tiếp theo tôi lại bắt gặp anh hẹn hò ở cà phê võng với một người hơn anh 5 tuổi, người này chỉ "ăn bánh trả tiền". Đó là những trường hợp tôi biết, còn những việc tôi không biết thì chắc nhiều không kể nổi. Chỉ trong vòng một tháng gần đây mà tôi đối mặt nhiều chuyện như vậy, giờ không biết phải làm sao. Tôi muốn ly dị nhưng sợ con khổ về mặt tâm lý, với lại điều kiện nhà anh rất tốt, nhà tôi thì nghèo. Tôi về nhà mẹ đẻ được 4 hôm rồi mà anh không xuống thăm và điện thoại như mấy lần trước nữa. Hãy cho tôi lời khuyên.http://chuyennhathanhhunghanoi.com/

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



  20. baothanh792 Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi 30 tuổi, chồng 41 tuổi, bên nhau được 8 năm. Tôi là giáo viên mầm non, chồng làm cơ quan nhà nước, thu nhập gia đình khá giả. Hàng ngày anh đưa đón tôi và con trai đi học, đi làm; gia đình rất hạnh phúc, ai cũng nói tôi có phước. Chuyện chẳng có gì nếu anh không chơi cá cược, chỉ có 2 năm thôi mà tiêu tan hết tiền của, rồi còn vay mượn đủ nơi. Anh hứa hết lần này đến lần khác nhưng vài tháng lại nợ vài trăm triệu. Tôi khóc hết nước mắt và nhiều lần khuyên bảo anh nên sống vì gia đình, chuyện gì qua rồi thì thôi, quan trọng là mình biết làm lại từ đầu, rồi vợ chồng cùng nhau từ từ trả nợ. Vậy mà anh lại quen đường cũ, xong rồi khóc lóc van xin, anh nói vì nợ, sợ tôi buồn nên mới làm liều kiếm tiền trả nợ. Giờ số tiền đã lên trên một tỷ, tôi cũng hết khả năng giúp anh và suy sụp hoàn toàn, mấy hôm nay tôi phải chạy vạy, vay mượn đủ nơi để anh trả tiền nóng (tiền lãi mỗi tháng khoảng 60 triệu).

    Rồi chồng khai thật với mẹ chồng, bà hứa cho bán miếng đất trả hết nợ. Chồng mừng lắm và hứa không tái phạm, sợ lắm rồi, sẽ bù đắp cho tôi, không để tôi phải buồn khổ vì anh nữa. Giờ thấy anh ăn năn hối hận, nhưng trong tôi đã mất lòng tin ở anh và muốn giải thoát. Tôi đòi ly dị nhưng anh không đồng ý. Chị ruột thấy tôi buồn khổ vậy nên muốn cho tôi đi Nhật, qua công ty chị làm việc một năm, sau một năm nếu anh biết sửa đổi thì hai đứa quay lại với nhau, không thì đường ai nấy đi. Tôi nói vậy anh rất buồn nhưng cũng đồng ý vì nói đã làm khổ tôi quá nhiều, giờ phải cho tôi được chút tự do thoải mái, anh sẽ cố gắng để tôi có thể tin và quay lại. Giờ tôi buồn khổ, không biết quyết định như thế nào, có nên cho anh thêm cơ hội hay đi Nhật một năm để thử thách hai đứa? Mong mọi người cho tôi ý kiến để quyết định sáng suốt.http://chuyennhathanhhunghanoi.com/

    Tốt nhất là bạn nên hoặc



Chia sẻ trang này thôi